Dự án đường sắt trên cao gần 60 tỉ USD tiền vay từ Trung Quốc?

Dự án đường sắt trên cao gần 60 tỉ USD nếu được minh bạch về tài chính, minh bạch về nhà thầu thì sẽ được nhân dân ủng hộ. Đừng để nhân dân rơi vào thế đã rồi, phải nai lưng ra trả nợ.
Dự án uốn lượn đường sắt trên cao của nhà thầu TQ

Tất cả các công trình xây dựng ở Việt Nam đều hầu hết là nơi để nhóm lợi ích thi nhau ‘đục khoét ngân sách’. Chúng đục khoét ngân sách bằng cách chỉ định thầu bằng phần trăm hoa hồng, đấu thầu quân xanh quân đỏ, thậm chí thuê cả XHĐ để bảo kê không cho các nhà thầu nạp hồ sơ.

Nếu lần này dự án đường sắt trên cao gần 60 tỉ USD đó không dám minh bạch tài chính, không rõ vốn vay từ ai, nhà thầu là ai dẫn đến người dân rơi vào thế đã rồi khi ĐCS VN vay tiền để làm không có tiền trả nợ đến nỗi phản bán đất, bán đai ... dẫn đến bán nước để trả nợ thì dân không bao giờ chấp nhận. Nhất là có thể vốn vay đó từ Trung Quốc, thì đã rơi vào cái bẫy dùng tiền mua đất nước VN. Ai ký, đảng nào ký thì đảng đó chụi, dân chúng không bao giờ chấp nhận đổi lấy đường sắt trên cao để dẫn tới phải bán nước, nếu điều đó không minh bạch.

Các chương trình cho vay tín dụng lãi suất ưu đãi và thời gian ân hạn, vẫn không có bất kỳ một tín hiệu xả van nào từ kênh tín dụng quốc tế.

Xem thêm: Các lập luận sai về dùng tiền Trung Quốc ở 7 tỉnh biên giới

Từ đầu năm 2016 đến nay, liên tiếp có các cuộc gặp của lãnh đạo Ngân Hàng Thế Giới (WB), Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (IMF), Ngân Hàng Phát Triển Á Châu (ADB) với giới lãnh đạo Việt Nam, trong đó có đề cập đến hai dự án song sinh là Dự án đường sắt cao tốc Bắc - Nam và Dự án đường bộ cao tốc Bắc - Nam (dự toán hơn 11 tỷ USD) nhưng kết quả vẫn cực kỳ nhỏ giọt. Trừ phía Nhật, đến nay hầu như các nguồn ODA vay mượn nước ngoài của Việt Nam đều bế tắc.

Con số Việt Nam vay ODA của nước ngoài từ năm 1993 đến năm 2014 đã lên tới 80 tỷ USD. Sau khi trừ đi 10 - 12% vốn vay không hoàn lại trong số đó, mỗi năm ngân sách Việt Nam phải có trách nhiệm trả nợ quốc tế hàng chục tỷ USD. Mà muốn trả được số nợ này, Việt Nam lại phải tìm cách “vay đảo nợ” của các tổ chức tín dụng quốc tế. Trước đây, những tổ chức này vẫn cho Việt Nam vay vốn “đầu tư phát triển” và vay đảo nợ khá dễ dàng. Nhưng đến năm 2015, WB bất ngờ thông báo hai “tin buồn” cho Việt Nam: Việt Nam đã “tốt nghiệp IDA” mà sẽ không được xếp vào loại quốc gia “xóa đói giảm nghèo”; và từ tháng 7/2017 sẽ không được vay với lãi suất ưu đãi 0,7 - 0,8%/năm cùng thời gian ân hạn đến 30 - 40 năm như trước đây, mà mức lãi suất vay sẽ được nâng lên gấp ba và thời gian ân hạn giảm xuống một nửa.

Không những bị cạn nguồn ODA từ bên ngoài, ngân sách chính phủ còn ngày càng thê thảm về kinh phí cho đầu tư phát triển. Không ít quan chức trong Ủy ban Thường vụ quốc hội và chính phủ đã phải than vãn rằng ngân sách cho ngành giao thông đã giảm đáng kể trong thời gian gần đây.

Hết tiền chính là nguồn cơn vì sao vào kỳ họp quốc hội cuối năm 2016, một dự án “khủng” khác là điện hạt nhân Ninh Thuận - có số dự toán lên đến 10 - 20 tỷ USD, bất ngờ bị chính phủ tuyên bố “ngừng.” Ngay lập tức, một số chuyên gia “phản biện trung thành” và báo đảng cất lời tụng ca “chính phủ của Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc đã dũng cảm ngừng dự án này.”

Trước năm 2015 còn là thời “ăn nên làm ra” của nhóm lợi ích ODA khi vẫn còn vay mượn quốc tế thoải mái, của hầu hết dự án BOT được Bộ Giao Thông Vận Tải chỉ định thầu chứ không phải đấu thầu rộng rãi mà do đó đã dậy lên nghi vấn về cái bao tử không bờ bến.

Nhưng thời kỳ hoàng kim của ĐCS VN ‘lại quả ngầm’ lên đến 40 -70% giá trị công trình đã chính thức đặt một chân xuống mồ vào cuối năm 2015.

Như thế càng đặt ra có thể nhiều nghi vấn là vốn vay từ Trung Quốc, chỉ TQ mới dám đứng ra cho vay, cũng có thể là nguồn duy nhất vay từ TQ để xây dựng đường sắt trên cao gần 60 tỉ USD. ĐCS VN biết chắc chắn vay sẽ không có trả nợ, vậy sẽ trả nợ bằng gì, đó là bán nước không còn cách nào khác.

Một lần nữa nếu không minh bạch dẫn tới bán nước thì tội đồ thuộc về ĐCS VN chứ dân VN không có lỗi gì ở đây.


EmoticonEmoticon