Không dám đứng lên tố cáo bọn bán nước: Ngu thì chết cả lũ

Đến khi xẩy ra biến cố thì liệu dân có tha cho họ hàng và người thân của kẻ bán nước không? Thà lấy công chuộc tội còn được dân tôn làm anh hùng. Liệu chạy được đi đâu với cơn máu lạnh của người dân VN khi biết được sự thật là đất nước bị bán, có nghĩa là chính mình bị bán. Khi dân VN đã bị bán thì không còn gì để mất, truy sát tận gốc gia đình và dòng họ thằng bán nước là cái chắc.
Không dám đứng lên tố cáo bọn bán nước: Ngu thì chết cả lũ
Hàng loạt tướng tá công an, quân đội Việt Nam, bị một thằng giả điếc, trốn lính, bám đít Tàu, hại dân hại nước ( Nguyễn P Trọng), lột sao, giỡ vạch, bắt giam, tống tù như người bắt lợn lên bàn mổ, mà không có tướng tá nào dám ẳng lên một tiếng, thậm chí còn khóc lóc, rưng rung, cảm ơn kẻ diệt mình. Tướng tá mà như vậy, hèn thì đã đành rồi, mà còn là ngu nữa. Ngu rằng, khi còn chức, còn quyền, được đảng cho cướp thì hung hăng, tung hoành ngang dọc, cướp bất kỳ cái gì chúng muốn; để rồi tiền của cả đống, lại bị đồng chí, chiến hữu cướp lại cùng với thân phận bị tù đày nhục nhã. Bọn cướp lục lâm tàn bạo, hay phương thảo khấu gian lận, cũng không ngu, không hèn như tướng tá chính danh như thế này. Chúng, bao giờ cũng sử dụng hết, có hiệu quả, có mục đích cho số của cải chúng cướp được, như tiêu sài, gái gú, cấp cho vợ con, thậm chí còn đem tiền của đó, cấp cho dân nghèo. Đằng này, các tướng tá Việt Nam cướp được, chỉ bo bo giữ lại, để rồi, như mỏ vàng lộ thiên, thằng đồng chí, chiến hữu cầm quyền khác, khi cơ hội đến, là chúng trở mặt, cướp lại cho đến trắng tay, cho đến phải sống nhục sống nhã trong lao tù.

Tướng tá gì mà ngu thế? Hãy biết khôn lên một tí. Hãy biết tính toán làm gì, làm như thế nào, để bảo vệ khối tài sản đã cướp được, đó chứ? Hoặt ít ra, cũng phải toan tính, dù có bị tù đày, thì cũng còn được xã hội cảm thương, tặng cho một chút danh dự làm người chứ? Nghĩa là, cũng cần phải tìm cho mình một cửa thoát, con đường thoát, chứ? Muốn thế, cũng cần phải đầu tư và phải biết đầu tư vào đâu. Chẳng hạn, ngầm đem tiền của cướp được, ủng hộ dân nghèo, chẳng kiếm được một cửa thoát, một ít tiếng thơm để lại ư? Đặc biệt, ngầm đem tiền của ủng hộ cho những người đấu tranh, phong trào đấu tranh, chẳng tìm được cửa thoát cho tương lai và kiếm được một tí tiếng thơm của xã hội ư? Như mấy ông cộng sản gộc Hoàng Minh Chính, Trần Độ, Nguyễn Hộ, và một số người khác trước đây, và nay là những Nguyên Ngọc, Chu Hảo, vân vân, đã rời bỏ đảng, nhập vào đội quân đấu tranh chống độc tài, chẳng hạn.

Vì sao lại đầu tư và đầu tư vào đâu để có cửa thoát và kiếm được một ít tiếng thơm trong cộng đồng? Vì rằng, cộng sản cầm quyền bị giải thể trong ngày một ngày hai đã hiện lên quá rõ ràng. Chỉ có những người quá ngu mới không nhận ra điều này. Chẳng lẽ, tướng tá Việt Nam chỉ giỏi cướp bóc, đàn áp, ngoài ra, chẳng biết gì, hiểu gì? Ngu đến mức, không thấy đâu là ánh sáng, đâu là bóng tối như vậy, bị cướp lại hết tài sản, bị rũ tù mục xương, là quá đúng rồi. Mình ngu mình chịu, kêu mà ai thương!.

Lại cả cái bọn doanh nhân bám đít chính quyền, cướp mồ hôi nước mắt, cướp đất đai, ăn cắp tiền viện trợ, đầu tư nữa. Hình như bọn này cũng đang rất ngu như bọn tướng tá này. Hàng loạt triệu phú, tỷ phú xộ khám, cũng chỉ tối mắt bo bo giữ của cải, để rồi cũng bị cướp lại, để rồi cũng bị tù mọt gông, mà chả thấy có đứa nào biết đầu tư cho cửa thoát ở thì tương lại cho mình. Ngu như thế, chết cũng là phải lắm.

Lại còn có những Tấn Dũng, La Thăng, Bá Thanh, Đại Quang, Thế Huynh và một số những người hoạt động chính trị chuyên nghiệp khác nữa. Những người này, mắc tội của thế chế, nặng lắm. Ấy mà, đã hành nghề chính trị chuyên nghiệp, mà cũng không nhận ra, cũng không dám bỏ tiền ra đầu tư cho cửa thoát thân, giữ của cải của mình, gia tộc mình, ở thì tương lai, kể cũng ngu như bọn tướng tá và doanh nhân kia.

Ngu như thế, bị cướp lại, bị chết chùn bởi chính đồng chí, chiến hữu của mình, kể cũng là phải lắm.

Sống chết mà như vậy, thật phí công sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ, ông bà.

Ngu thì chết, biết thì sống, xưa nay chân lý này đã thay đổi bao giờ đâu?

Kể chuyện Vũ Nhôm: Không cấu kết với quan chức CS thì không lũng loạn như thế được

Kể chuyện Vũ Nhôm: Không cấu kết với quan chức CS thì không lũng loạn như thế được
Vũ Nhôm tên thật là Phan Văn Anh Vũ. Sinh ngày tháng năm 1975 tại Đà nẵng, trong một gia đình có 9 anh chị em ( 5 trai 4 gái ). Vũ Nhôm là con áp út.

Bỏ qua thời niên thiếu, lớn lên Vũ lấy vợ. Vợ Vũ là con gái của một cựu giám đốc Sở Xây dựng tỉnh Quảng Nam Đà Nẵng. Vợ ông này lại là chị em bà con xa gần với vợ của một cán bộ cấp cao. Vì vậy, cuộc đời của Vũ đã rẽ sang “đường hoa danh vọng”.

Đầu tiên, qua các mối quan hệ của bố vợ, Vũ “bắc cầu” quan hệ với các “tai to mặt bự” của Đà nẵng. Từ năm 2002 đến 2015, khi TP Đà Nẵng thanh lý hàng loạt công sản, vốn là trụ sở các công ty nhà nước thời bao cấp, trụ sở của các cơ quan đơn vị thuê, nhà ở trưng dụng của chế độ VNCH và trong quá trình “cải tạo công thương nghiệp”, Vũ Nhôm đã nhanh chân thành lập hàng chục công ty “quân xanh quân đỏ”, được sự tiếp tay của các quan chức, thâu tóm toàn bộ các công sản là nhà mặt tiền, ngã ba ngã tư, đất vàng trung tâm thành phố.

Có hàng trăm lô đất lớn cả chục ngàn mét vuông, từ ven sông ven biển, lên đến bán đảo Sơn Trà.

Vũ là người duy nhất sở hữu 2 “du thuyền” bê tông trên sông Hàn. Từ một gã thợ nhôm, năm 2008 Vũ đã được mệnh danh “người giàu nhất Đà Nẵng” và có một thế lực quyền uy vô song.

Ở Đà Nẵng, từ một bác xe thồ đến một anh công nhân, từ một cô công chức đến một chị tiểu thương, ai mà không biết Vũ thân với dàn lãnh đạo ĐÀ NẴNG, từ thời ông NBT về sau, như anh em ruột trong nhà.

Từ năm 2005, “giang hồ” Đà Nẵng đã đồn Vũ là “thiếu tá an ninh”, và sự thật đến 2017 Vũ đã lên lon..thượng tá. Nói nghe khó tin, nhưng là sự thật, Vũ là kẻ “dưới một người trên vạn người”.

Tổng tài sản của Vũ, chưa có thống kê chính thức, nhưng được ước đoán không dưới 2 tỷ USD.

Quan chức cũng ngán Vũ, công chức còn sợ Vũ, huống gì dân thường. Chuyện khôi hài là khối anh muốn được đề bạt, cấc nhắc lên phó giám đốc các sở ban ngành, không tìm đến nhà giám đốc sở, PCT, CHủ tịch TP mà lại gõ cửa nhà..Vũ Nhôm !!!

Tại ĐÀ NẴNG, Vũ xây một căn biệt thự, hiện đại đến nỗi, người lạ hoặc kẻ trộm nếu đột nhập vào được, nhưng sẽ mãi đừng hòng tìm lối ra.

Không dừng lại tại ĐÀ NẴNG, Vũ “vươn vòi” vào Tp HCM:

Vũ “thâu tóm” cty lừng lẫy Seaprodex, tham gia ngân hàng Đông Á, mở dự án ngàn tỷ.

Cách đây mấy năm, mẹ của Vũ Nhôm đi chữa bệnh, mất tại Thành phố Hồ Chí Minh. Vũ, với thế lực của mình, đưa bà ra sân bay trong vai hành khách bệnh tật đi xe lăn đang ngon giấc, lên máy bay về Đà Nẵng, toàn bộ hành khách và phi hành đoàn đi cùng với một “hành khách” đã chết mà không hề hay biết (!)

Tang lễ mẹ mình, Vũ đặt mua quan tài là một thân gỗ quý nguyên cây, khoét ruột và làm nắp, đường kính lên đến 1,2m, đặt từ Campuchia, xe container chở từ đó qua ngả Tây Ninh chạy suốt về Đà Nẵng.

Đám tang mẹ Vũ to nhất Đà Nẵng từ trước đến giờ. Quan chức Đà Nẵng không thiếu mặt. Máy bay đưa các quan chức khắp nơi đổ vềĐà Nẵng, đông đến nỗi phải có cả xe dẫn đường. Có đoàn quan chức cao cấp, sau khi phúng viếng xong, mỗi vị (thông qua tài xế) sẽ được giao cho một túi quà bằng vải nhung, trong mỗi một túi có 2 chai Chivas 38. Sau đó sẽ có người đưa ra nhà hàng ngoài phía biển Sơn Trà để tiếp thân mật.

Du thuyền trên sông Hàn của Vũ Nhôm


Kể chuyện Vũ Nhôm: Không cấu kết với quan chức CS thì không lũng loạn như thế được
Vũ ngồi ở Memory, ở vũ trường, bar cafe hay bất kỳ nhà hàng nào, đố ai dám xấc láo nhìn vào mặt Vũ hay tỏ thái độ bất nhã , thì xem như kẻ đó đã “chán sống” rồi. Ngoài cái tên cha mẹ đặt Phan Văn Anh Vũ (thường gọi Vũ ‘nhôm’, SN 2/11/1975, có CMND số 201243660 cấp ngày 11/8/2009 và CMTND số 201293660 cấp ngày 31/01/2000). Vũ còn có tên Lê Văn Sáu (SN 05/11/1975, số CMTND 201700179), Trần Đại Vũ (SN 19/05/1975, CMTND số 201700779) .

Tại nhà riêng ông Trần Thọ, bí thư thành uỷ Đà Nẵng năm ấy, chỉ vì bác bỏ dự án xây “du thuyền” trên sông của Vũ, Vũ đến nhà “tay đôi” ăn thua đủ với ông. Bực mình vì không thuyết phục được ông Thọ, Vũ đứng dậy lật bàn trà dằn mặt, bỏ ra về.

Thời Nguyễn Xuân Anh làm bí thư, Vũ đã dẫn cả 4 công an súng ống đầy đủ, đến nhà một sĩ quan biên phòng để “lên mặt”, chỉ vì vị sĩ quan chỉ trích dự án Vầng Trăng có vốn lên đến 10 ngàn tỷ của Vũ gây ô nhiễm môi trường. Đầu năm 2017, trong cuộc gặp của UBND tp với giới doanh nhân. Giờ giải lao bên hành lang, có nhiều người, Vũ chỉ xấp tài liệu đang cầm vào mặt, doạ đánh chủ tịch tp Huỳnh Đức Thơ. Vũ xẵng : “Ông có tin, tôi sẽ bứng cái chức chủ tịch tp ĐÀ NẴNG của ông không?”.

Qua câu chuyện đó, cho thấy sự khủng khiếp của Mafia đỏ, có những thằng CA làm tay sai cho mafia đỏ. Thực sự CA ở VN khi nào đứng về phía nhân dân VN đây? để người dân tôn trọng CA. CA chỉ cần đứng về phía ND ko đứng về phía quan chức CS thì người dân VN cực kỳ tôn trọng, còn người lại thì dân VN sẽ chửi CA không bằng con ch nữa đó. Thực tế đã có nhiều CA đã biến chết để mang tiếng trong lòng dân VN là ch vàng ch xanh. CA thực sự hãy lấy lại danh tiếng của mình đi, đừng có mãi đi vào cũng bùn, lưu truyền tiếng xấu về mãi sau này, người dân cũng thực sự an tâm mình được pháp luật bảo vệ.

Bí ẩn đằng sau Công Nghệ Giáo Dục của Hồ Ngọc Đại

Cuộc đời ông Hồ Ngọc Đại được đi lên từ sự nâng đỡ của cha vợ của ông là cố TBT Lê Duẩn và sự hình thành Công Nghệ Giáo Dục được lấy từ một GS viện sĩ Nga.
 
Tôi đã không có ý định viết về những lộn xộn trong ngành giáo dục và những vấn đề liên quan đến GS TS Hồ Ngọc Đại.

Thế nhưng có 4 yếu tố nó cứ rậm rịch trong đầu, thúc dục tôi phải viết, phải tham chiến trên cái chiến trường thối hoắc như hũ mắm và nát nét như tương đâm này:
Đó là:

1- Lời TBT : “Đặc biệt quan tâm đến tác động của mạng xã hội”. Điều đó cho thấy TBT hoặc những trợ lý vẫn thường xuyên theo sát những stt trên mạng Facebook. Có thể đó là câu nói để đánh lừa, để xoa dịu người ta sau khi bộ luật về “an ninh mạng” vừa thông qua.

2- Ông Hồ Ngọc Đại có thổ lộ với VTV và một số phóng viên rằng; ông không nhận chức Bộ trưởng GD để nghiên cứu cống hiến cho GD.

3- Gần đây VTV cho lên sóng nhiều chương trình đánh bóng cho ông Hồ Ngọc Đại và bảo vệ cho những hành vi phạm pháp của ông ta là cho lưu hành giảng dạy những tài liệu chưa được Quốc hội thông qua. Việc làm vô trách nhiệm này của VTV không có gì là lạ, cũng giống như phóng sự chiến trường Syria bom nổ tung trời, những đoàn người chạy tị nạn nháo nhác ... của phóng viên gạo cội Lê Bình ngồi trong Sứ quán lấy tin từ TV để “dựng” bài. Do vậy cần phải làm rõ và đính chính những thông tin sai lệch.

4 - Những dự án tiền tấn của bộ GD-ĐT đều là những dự án vô bổ, tiền của đổ xuống sông xuống biển cả mà không đem lại một chút, một chút lợi ích nào; làm cho nền giáo dục rối tung rối mù, cha mẹ học sinh thì nháo nhác đi chạy trường, tìm trường, chạy đôn đáo về kết quả tuyển sinh đại học ...
Nguyễn Văn Huyên, GS TS, Nhà GD học, nhà Dân tộc học
Trước hết nói về ông Hồ Ngọc Đại. Các bạn chắc hẳn thắc mắc sao tôi không gọi GS TS HNĐ như trước đây? Các bạn hãy đọc rồi sẽ hiểu. Cha ông HNĐ vốn là cấp dưới của TBT Lê Duẩn , quê Hải phòng, đã hy sinh thân mình bảo vệ ông Duấn. Nợ người đồng đội một mạng sống, khi ra Bắc, làm TBT ông Duẩn cho tìm và đón con ân nhân từ Hải phòng lên Hà nôi nuôi dạy ăn học, cùng ở chung ở nhà TBT 6-Hoàng Diệu. Sau khi tốt nghiệp ĐH ở Nga về ông Duẩn gả con gái và cho ra ở riêng ở 2B Nguyễn Biểu, nơi bà cả Lê Thì Sương đang ở.

Lúc này tình hình gia đình hơi phức tạp, một số cán bộ đưa ra ý kiến cho bà 2 tạm lánh sang Trung quốc để tránh dư luận và căng thảng trong gđ. Bà Bảy Vân, tên thật là Nguyễn Thụy Nga, đang bụng mang dạ chửa (mang thai Lê Kiên Thành) chia tay chồng sang TQ trong sự nhớ thương đã diết của TBT. Và cũng vào dịp này Hồ Ngọc Đại cũng qua Nga học Phó Tiến sĩ (Kandidat) rồi Tiến sĩ. Có chút học hàm, học vị HNĐ xem trời bằng vung, chê cha vợ vô học, duy lý chí. Từ đó hai cha con không bao giờ nói chuyện với nhau. Với đồng nghiệp, HNĐ được cho là “nguyên nhân của sự mất đoàn kết” hoặc “đi đến đâu là ở đó thành hai phe: ủng hộ và phản đối”. Với tính cách như vậy làm sao TBT Lê Duẩn cất nhắc vào ghế bộ trưởng Giáo dục được, mà HND làm sao làm lãnh đạo được? Những lời ông nói với VTV và một số phóng viên rằng ông “được cử làm bộ trưởng nhưng không nhận mà để nghiên cứu cống hiến cho giáo dục” là những lời nói sạo. Phương Tây có ngạn ngữ rất hay: “Những kẻ thất bại trong cuộc sống luôn tưởng tượng ra những ánh hào quang không có thực từ quá khứ”.
Tạ Quang Bửu, đa tài, uyên bác nhiều ngành khoa học
Cái mà ông Đại cho là nghiên cứu rồi đặt cho cái tên công nghệ giáo dục (CNGD) thực ra là công trình nghiên cứu của người thầy ông Đại, một GS viện sĩ Nga để dạy cho các học sinh nhỏ tuổi thiểu năng trí tuê, bắt đầu nhận biết bằng các hình vuông tron tam giác, rồi từ đó cải thiện, nâng cao trí tuệ nhận , hiểu biết như những HS bình thường. Ông Đại hoàn toàn hiểu điều này, cho nên sau khi dạy thực nghiệm ở trung tâm Giảng võ xong, ống chọn địa điểm thực nghiệm thứ 2 là vùng sâu vùng xa ở Lao cái, nơi có các em người dân tộc H’Mong, Dao, Lô Lô ....Trong lúc mọi người không chú ý, ông đã cho lập các dự án nhân rộng ra 50 tình thành với sự ủng hộ nhiệt thành của các bộ, thứ trưởng như Nguyên Minh Hiển, Phạm Vũ Luận, Nguyễn Vinh Hiển, Phùng Xuân Nhạ... bởi vì họ chỉ có tư duy quản lý dự án: tức là bao nhiêu tiền, chia nhau thế nào chứ không ai nghĩ đến quản lý chất lượng và thành quả dự án ra sao.
Không dừng lại ở đó, ông Đại còn lên sóng thoá mạ những người phản đối CNGD của ông là những người ngu học... Với tôi là một nhà khoa học chân chính, tôi không chấp nhận những xảo ngôn của ông Đại, và về trình độ học vấn tôi chỉ đánh giá ông ngang bằng với giáo viên cấp 2 - một công việc ông đã làm trước khi rời Hải phòng. Mặc dù ông có bằng Tiến sĩ do Liên xô cấp, có học hàm Giáo sư do Nhà nước cấp nhưng cả về học thuật lẫn nhân cách ông không xứng đáng được tôi gọi là GS TS, nếu gọi thế làm ô uế giới trí thức chân chính chúng tôi. Ông có những suy nghĩ hết sức khác thường rằng “cha mẹ không được can thiệp vào việc dạy đỗ trẻ em” hoặc “cha mẹ không được lấy khuôn mẫu của mình để dạy cho trẻ”. Có người đặt câu hỏi: nếu trẻ hỏi: “bố ơi, vì sao sau khi đi nhà cầu phải chùi đít?” Chả lẽ bố trả lời : “ con hãy đến hỏi GS TS HNĐ!”

Tin liên quan: Hãy tự cứu lấy con mình bằng Giáo dục gia đình

Hoặc không được dạy con: “chăm ngoan học giỏi, lớn lên thông minh giống bố” mà phải dạy: “lớn lên giống ông hàng xóm hoặc ông Đại?”.

GHI CHÚ: Chính vì tính khí của HNĐ dị thường nên đã có cuộc chia ly hoàng hôn màu đỏ gắt với con gái TBT. HIện nay ông không tham gia các ngày kỷ niệm lớn của gđ họ Lê. Ông sống gần như biệt lập. Có lẽ những việc làm của ông là để giải stress hơn là mục đích kiếm tiền.
Hiện ông đáng thương hơn đáng giận. Mọi người đừng chửi rủa ông ấy nữa nghe. Cuối đời rồi, để ông ấy bình thản.

Bây giờ thì nói về các dự án cải cách giáo dục (CCGD) của Bộ Giáo dục và Đào tạo ( B GD ĐT).
Chương trình CCGD không phải là chuyện mới lạ mà nó có ngay từ khi thành lập nước Việt nam dân chủ Cộng hoà (VNDCCH). Khi Chính phủ Lâm thời VNDCCH vừa thành lập, cụ GS Vũ Khắc Hoè đã được cử làm Bộ trưởng GD. Ông đã phát dộng CCGD, thay đổi các chương trình giảng dạy của Mẫu quốc Pháp bằng chương trình giảng dạy phù hợp với Nhà nước VNDCCH độc lập, ví như học Lịch sư Việt Nam thay cho LS Pháp quốc, thay những bài ngữ văn ca ngợi nước VNDCCH thay cho cả ngợi nước Pháp... còn các chương trình giảng dạy các môn tự nhiên và cách dạy tất cả các môn học vẫn giữ nguyên: khen thưởng, kỷ luật nghiêm minh, thầy luôn gương mẫu từ lời nói đến hành động, thầy yêu thương trò như con đẻ, dạy dỗ nghiêm khắc...Quá trình cải tiến đó diễn ra đều đặn qua các thời Bộ trưởng Đặng Thai Mai, Nguyễn Văn Huyên rất suôn sẻ, rất ổn định và rất tốt đẹp.
+ Sau khi thống nhất đất nước, năm 1978 bắt đầu nhen nhóm ý tưởng CCGD, nhưng phải đến 1981 Bộ GDDT mới bắt đầu đề án thay sách giáo khoa (SGK) kéo dài cho đến 1992.
Từ đây bắt đầu các cơn khát, cơn sốt dự án.

+ Chiến dịch thay sách lần thứ nhất (1981-1992) vừa xong thì đã triển khai dự án làm SGK lần thứ 2 bằng vốn vay ODA 2 tỷ Đô la ($). Tiền chi cho các chuyên gia dự án (là cán bộ của BGD cử sang) từ 12.000 - 15.000$/ tháng. BGD thấy làm dự án ngon ăn, cán bộ lãnh đạo tha hồ vơ vét đầy túi nên lại bày về ra đè án “Đổi mới chương trình SGK với dự toán kinh phí 70 ngàn tỷ đồng. Trước sự phản ứng gay gắt của Quốc hội, nên BGDDT phải rút lại đề án này.

+ Ba năm sau, bộ GDĐT lại trình lên UB TV QH dự án chương trình thay SGH, sau khi bóc tách phần cơ sở vật chất thì dự toán kinh phí còn lại 34.275 tỷ đồng. Cả hội trường QH nhào nhào phản đối, bộ trương GDĐT Phạm Vũ Luận phân bua: sai sót đó là do đ/c vụ trưởng ngồi sau đưa cho Thứ trưởng tờ giấy. Bộ vẫn chưa có ý kiến gì về con số đó !?

+ Tháng 10/2014 QH thông qua nghi quyết NQ 88/214 phê chuẩn đề án “Chương trình thay đổi SGK” với dự toán kinh phí biên soạn chương trình chỉ có 462 tỷ đồng. Một dự án quan trong như vậy mà dự toán với những con số nhảy múa từ 70 ngàn tỷ, rồi xuống 34 ngàn tỷ, cuối cùng gút lại ở 462 tỷ. Thế mới biết bộ GDĐT khát dự án mức nào và điều bộ này quan tâm là quản lý dự án tức là dự án bao nhiêu tiền và chia chác như thế nào; còn chất lượng của dự án giáo dục không ai đến xỉa đến.
+ Năm 2008 Bộ GDĐT triển khai dự án “Nâng cao chất lượng giảng dạy ngoại ngữ trong hệ thống giáo dục quốc dân giai đoạn 2008-2020” với tổng kinh phí là 9.378 tỷ từ ngân sách nhà nước. Sau 10 năm thực hiện, tiền thì tiêu gần hết mà chất lượng dạy và học vẫn không có biến chuyển gì đáng kể.
+ Tháng 1/2012 bộ GDĐT triển khai chương trình EVEN với tổng vốn phê duyệt là 17,6 triệu $ (=350 tỷ đồng), sau một thời gian thử nghiệm nhiều trường kêu cứu, và nói không với EVEN. Thất bại của dự án này là tất yếu và thấy trước vì dập khuôn chương trình cải cách của Columbia dành cho HS khó khăn.

Điều này nói lên rằng: bộ GDĐT khát dự án đến mức nào. Có dự án là có tiên chia nhau!?
PHẦN KẾT: dự án giáo dục không chềnh ềnh ra như dự án BOT giao thông: cầu vênh, đường tróc lở là biết ngay, không giống các dự án công nghiệp: sừng sững như những trái núi phả khói bụi mù trời, xả nguồn nước ô nhiễm độc hại, cá tôm và các loài thủy sinh chết hàng loạt cũng biết ngay để ngăn chặn, để phản đối.

Đàng này dự án giáo dục êm đềm triển khai trong các phòng máy lạnh, trên những bàn phím mà sản phẩm của nó là những tập sách giáo khoa, những tài liệu hướng dẫn, những đĩa dạy mẫu...nên không mấy người biết và quan tâm. NHƯNG NÓ NGỐN ĐI HÀNG TRĂN NGÀN TỶ ĐỒNG TỪ NGÂN SÁCH MỖI NĂM, VÉT ĐI NHỮNG ĐỒNG TIỀN CÒM CÕI CUỐI CÙNG CỦA CHA MẸ HỌC SINH. Chả nhẽ có con không cho con đi học, cho con đi học chả nhẽ không mua sách? Hàng vạn bộ sách cứ in ra mỗi năm ròi bỏ đi. Mỗi năm lãng phí hàng trăm ngàn tỷ đồng.

Chuyện tưởng nhỏ nhưng lại rất lớn lao và vô cùng hệ trọng bởi sẽ nó liên quan đến vóc dáng Quốc gia.

Mong rằng BCT, Quốc hội, Chính phủ nhanh chóng vào cuộc chấn chỉnh nền giáo dục đang tàn tạ, ốm yếu và nát bét như hiện nay.

Xin nêu một ví du về in ấn và sử dụng SGK của phương Tây: SGK dược thống nhất và giảng dạy trong toàn quốc và cấp miễn phí cho học sinh. Trên bìa có in chữ: HÃY GIỮ GÌN SÁCH CẨN THẬN ĐỂ DÙNG CHO BẬC ĐÀN EM CỦA CÁC EM! Hết năm học, HS nộp lại cho thầy/cô giáo cất đi để cấp phát cho HS năm sau. Có chuyện HS học đúng trường của bố học trc dây và được phát đúng bộ sách trước đây bố đã dùng.

Chia sẻ của Facebooker Trinh Trang

Ông Hồ Thanh Bình vu khống mình là người nhà của bệnh nhân xin lỗi bệnh viện

Ông Hồ Thanh Bình làm việc ở bệnh viện Chợ Rẫy có liêm xỉ khi không phải là người nhà bệnh nhân mà dám đặt điều là người nhà bệnh nhân xin lỗi bệnh viện Chợ Rẫy. Báo chí giờ viết hoàn toàn sai sự thật, chỉ là đám nô bút bẻ cong sự thật sai gì viết nấy, viết theo chỉ đạo của sự mù quáng.
Hồ Thanh Bình vu khống mình là người nhà bệnh nhân

Thông tin hình ảnh về vụ việc cháu Nguyễn Duy Hưng con trai tôi. Và lý giải tại sao ông Hồ Thanh Bình làm việc ở bệnh viện Chợ Rẫy phải nói sai sự thật với báo chí. Tiếp nữa là những giấy tờ liên quan như MEDICAL REPORT ( nằm 24 ngày dịch ra 1 cái trang A4) Và cái bill tính tiền viện phí từ ngày 6 tháng 8 đến ngày 15 tháng 8. Lúc đó tôi đã yêu cầu cung cấp cho tôi để tôi dịch ra tiếng anh ( bản dịch ra tiếng Anh cái bill tính tiền tôi đưa ra dịch vụ dịch trong 1 tiếng và hết 180.000. ) và chuyển qua Bệnh Viện bên Mỹ cho họ xem những gì BVCR điều trị để họ nhận bệnh nhân. Vì lúc đó tôi bắt đầu tiến hành xin giấy làm visa khẩn cấp cho con tôi.
Hồ Thanh Bình vu khống mình là người nhà bệnh nhân
Tin liên quan: Tại sao con tôi chết, ai đã giết con tôi

Kính thưa ông Hồ Thanh Bình. Tôi lấy làm ngạc nhiên khi ông thay mặt gia đình tôi để xin lỗi Bệnh Viện Chợ Rẫy. Ông là gì của con tôi. Con tôi không có chú tên Bình như ông đưa tin trên báo chí. Cũng như ông dựng chuyện nói tôi bỏ con tôi từ lúc cháu 2 tuổi. Thưa ông, tôi với ông không có bà con quyến thuộc, sao ông tự nhận một cách ngang nhiên như vậy. Đồng ý là khi con tôi được BVĐK Đồng Nai chuyển lên bệnh viện chợ rẫy, ban đầu con tôi còn tỉnh táo, tự cầm bình dịch truyền đi tiêu tiểu. Vẫn nói chuyện điện thoại với tôi qua video facetime. Khi đó chị của tôi chưa dám nhờ ông. Do bệnh viện để con tôi quá lâu sau nhiều giờ đồng hồ với căn bệnh viêm tụy cấp nguy hiểm cho đến lúc con tôi đuối sức chị tôi quá lo lắng nên đã gọi điện cho chị chồng của chị gái tôi là cô Tư. Ông là cậu ruột của cô Tư. Và ông có lòng tốt đã giúp đỡ con tôi được chuyển đến phòng ICU , Nhưng ông không hề biết trước đó cháu tôi đã nằm bao nhiêu giờ đồng hồ với căn bệnh nguy hiểm đến tính mạng. Ông là cậu của chồng chị gái tôi thì con tôi đâu có dòng họ ruột rà gì với ông mà ông dám đại diện gia đình tôi xin lỗi BVCR. Rồi sáng nay ông đã điện thoại trách móc cô tư về việc tôi đăng bài viết lên trang mạng xã hội làm chi cho lãnh đạo bệnh viện khiển trách ông. Đó là lý do ông bắt đầu tự biên tự diễn tất cả. Ông lên báo chí vu khống tôi bỏ con từ lúc 2 tuổi. Trong khi con tôi sống với tôi từ bé, cho đến tháng 7 năm 2017 tôi sang Mỹ và có gửi con tôi cho chị gái là bà Hà Thị Định . Khi đó con tôi 19 tuôi thưa ông. Sao ông tỏ ra là thánh kiền khi viết lên mặt báo là " TỘI NGHIỆP THẰNG BÉ BỊ MẸ BỎ RƠI TỪ 2 TUỔI" Ông có lương tâm của người làm cha mẹ hay không. Sáng nay sau khi ông gọi điện thoại trách móc cô tư vì thông tin trên mạng lan truyền quá nhanh. Vì đây là vấn đề nóng của xã hội ông ạ. Sau đó cô Tư đã nói chuyện với chị gái tôi. Và bà Hà thị Định là chị của tôi đã nhắn tin cho tôi, hỏi tôi có cách nào gỡ cho ông không, chứ để ông bị khiển trach tội nghiệp quá. Nhưng tất cả tôi nói ra là sự thật mà, tôi vẫn thừa nhận trên bài viết là gia đình tôi có đi nhờ người bà con, vì khi tôi trên máy bay bay về VN tôi không thể làm gì khác. Bản chất ông là người tốt sao ông biến chất nhanh quá vậy. Vì công việc và miếng cơm manh áo??? Vâng tôi hiểu điều này ông ạ.
Nhưng như vậy có cần ông lên báo chí ngậm máu phun người như những gì ông nói trên báo chí không? Con tôi chết đó là nỗi đau lớn nhất của tôi người làm mẹ mà bất lực. Còn BVCR nói lọc máu liên tục cho con tôi trong 23 ngày. Vậy vui lòng đưa bằng chứng là những giấy tờ kêu tôi ký lọc máu ra đi. Các ông có hai cái máy màu xanh lá cây và một cái máy màu trắng sữa, các ông thay phiên nhau cắm cho bệnh nhân này, thay cho bệnh nhân khác. Tôi đâu có cần kiện mấy ông, tại báo chí viết tôi kiện chứ tôi đau có kiện. Tôi chỉ đăng bài viết cảnh báo mọi người đừng đưa người thân vào bệnh viện Chợ Rẫy. Vì vào đó sẽ chết. Chứ xin lỗi ở VN thì kiện ai. Chính bản thân ông biến trắng thành đen với báo chí được mà. Nhưng tôi biết các ông cũng rất vất vả để đi thuê báo chí viết phản bác lại. thông tin của tôi. Bởi vì sao??? Không làm vậy các ông sẽ chết. ( chắc tốn khá nhiều tiền cho báo chí rồi phải không?) Ông thấy cái phiếu tính tiền từ ngày 6/8 đến ngày 15 tháng 8 chưa? Tất cả bao nhiêu trang hả ông? Và nếu tính tổng cộng 23 ngay con tôi nằm viện thì hơn 10 trang giấy. Nhưng khi tính tiền nhân viên ông tính trong 10 phút là xong. Còn gia đình tôi xin cái Medical Report ( tóm tắt bệnh án) trong 23 ngày nằm viện họ cấp cho tôi cái mảnh giấy A4 đó ông ạ. và họ hẹn tôi 5 ngày sau mới được lấy và họ thu 200.000 tiền phí.
 Hồ Thanh Bình vu khống mình là người nhà bệnh nhân
 Hồ Thanh Bình vu khống mình là người nhà bệnh nhân
 Hồ Thanh Bình vu khống mình là người nhà bệnh nhân
 Hồ Thanh Bình vu khống mình là người nhà bệnh nhân
 Hồ Thanh Bình vu khống mình là người nhà bệnh nhân
ÔNG LÀ GÌ MÀ THAY MẶT TÔI LÊN BÁO CHÍ XIN LỖI BỆNH VIỆN CHỢ RẪY HẢ ÔNG? ÔNG TỰ XƯNG LÀ CHÚ CỦA CON TÔI NỮA. ÔNG KHÔNG THẤY QUÁ TRƠ TRẼN SAO ÔNG?
Hồ Thanh Bình vu khống mình là người nhà bệnh nhân
 Hồ Thanh Bình vu khống mình là người nhà bệnh nhân
 Hồ Thanh Bình vu khống mình là người nhà bệnh nhân
 Hồ Thanh Bình vu khống mình là người nhà bệnh nhân
 Hồ Thanh Bình vu khống mình là người nhà bệnh nhân
 Hồ Thanh Bình vu khống mình là người nhà bệnh nhân
 Hồ Thanh Bình vu khống mình là người nhà bệnh nhân
 Hồ Thanh Bình vu khống mình là người nhà bệnh nhân
 Hồ Thanh Bình vu khống mình là người nhà bệnh nhân
 Hồ Thanh Bình vu khống mình là người nhà bệnh nhân
CÒN MẤY ĐỨA VIẾT MẤY BÀI BÁO MÀ ÔNG OANG OANG TRÊN ĐÓ HỌ VIẾT CÓ ĐÚNG SỰ THẬT KHÔNG THÌ THIÊN HẠ AI CŨNG BIẾT. VÌ VẬY ÔNG HÃY NGỪNG KHẨU NGHIỆP LẠI ĐI ÔNG ƠI. VÌ LUẬT NHÂN QUẢ LÀ CÓ THẬT ĐÓ ÔNG Ạ. ĐỪNG ĐỂ PHẢI TRẢ GIÁ QUÁ ĐẮ

Mẹ của cháu Nguyễn Duy Hưng công bố sự thật.

Facebook sẽ không đặt máy chủ dữ liệu người dùng ở Việt Nam

Người dùng Facebook bây giờ có thể an tâm về độ bảo mật thông tin người dùng ở Việt Nam, cũng như sẽ không có đặt máy chủ dữ liệu người dùng ở Việt Nam.
Facebook tại cuộc điều trần về Việt Nam

Như các báo ở Việt Nam đưa tin và thông qua kiểm tra thì đúng là Facebook đang đặt máy chủ chứa ảnh và video ở VN thật, nhưng các máy chủ đó do nhà cung cấp Akamai Technologies của Hoa Kỳ, Akamai Technologies chuyên cung cấp máy chủ CDN và điện toán đám mây lớn nhất thế giới. Còn máy chủ Sever chính vẫn đặt ở nước ngoài nơi đáng tin cậy và có độ an toàn cao.

Tại sao lại phải đặt máy chủ ảnh và video, bởi vì dữ liệu văn bản (text) thường nhỏ, load nhanh, còn dữ liệu ảnh và video có kích thước lớn nên load chậm nên để tăng tốc độ thì phải dùng máy chủ CDN đặt tại VN để IP người dùng VN load nhanh. Nhưng độ uy tín bảo mật vẫn hàng đầu vì là nhà cung cấp máy chủ CDN lớn nhất thế giới, uy tín của họ khó gì bị đánh đổi.

Xem thêm: Tôi sẽ không buông bút - thứ mà không thể kiểm soát được

Facebook cũng đã trả lời rõ ràng tại cuộc điều trần vừa qua.

Trong một phát biểu tại phiên điều trần ngày 5/9 vừa qua ở Uỷ ban Tình báo của Thượng viện Mỹ, bà Sheryl Sandberg, nhân vật quyền lực số hai của Facebook sau Mark Zuckerberg, cho biết: “Chúng tôi không có máy chủ ở Việt Nam và trừ những ngoại lệ rất ít ỏi khi có những mối đe doạ nghiêm trọng xảy ra, chúng tôi không bao giờ cung cấp thông tin cho chính phủ Việt Nam, bao gồm cả thông tin về chính trị”.

Thượng nghị sĩ Marco Rubio hỏi: “Và các bạn sẽ không bao giờ làm như vậy?”

Sandberg: “Chúng tôi sẽ không làm như vậy.”

Rubio: “Các bạn sẽ không đồng ý làm như vậy để được hoạt động chứ?”

Sandberg: “Chúng tôi chỉ hoạt động ở những quốc gia mà chúng tôi có thể giữ được những giá trị của mình”, bà Sandberg trả lời.

Rubio: “Điều đó áp dụng cho cả Trung Quốc?”

Sandberg: “Điều đó cũng áp dụng cho cả Trung Quốc nữa.”
Cần lưu ý rằng, những người ra điều trần ở Quốc hội Mỹ không được phép nói dối. Họ phải tuyên thệ trước khi điều trần rằng chỉ nói sự thật và toàn bộ sự thật. Trong trường hợp nói dối và bị phát hiện, họ sẽ phải đối mặt với tội khai man.

Phiên điều trần này diễn ra trong bối cảnh người dùng Facebook tại Việt Nam đang lo ngại về việc mạng xã hội lớn nhất thế giới này sẽ tuân thủ Luật An ninh mạng và quay lưng với người dùng, đặc biệt là các nhà hoạt động dân chủ, để hợp tác với chính phủ Việt Nam.

Vậy mục đích của Luật An ninh mạng là bắt buộc Facebook phải đặt máy chủ ở VN. Điều này có nghĩa là một là LANM chỉ là một trò lố bịch, để người ta chế giễu, 2 là chặn Facebook bằng tường lửa.

Thực ra để có một thuật toán tối ưu để phân biệt người dùng ở VN và thế giới rất khó, vì người dùng luôn di chuyển, có thể truy cập địa chỉ IP từ nhiều nước từ một USER, chả nhẽ đem cả dữ liệu người dùng thế giới đặt tại VN. Không những thế người lập facebook có thể dùng thủ thuật Fake IP để lập nick để tránh lưu trữ dữ liệu người dùng ở VN. Có lẽ không có thuật toán nào tối ưu cả.

Điều này mình đã khẳng định từ đầu sẽ không bao giờ có chuyện Facebook đặt máy chủ dữ liệu người dùng ở VN về tính phức tạp, có thể dẫn đến Facebook có thể bị tẩy chay trên toàn thế giới nếu chuyện này được thực thi.

Tin được cập nhật từ Luật Khoa Tạp Chí

Công an còng tay bắt người làm đường giúp dân - đường đã bị tháo dỡ

Chuyện lạ có thật ở Củ Chi, Việtnam.. anh Bùi Hoàng Anh (39 tuổi, ngụ xã Trung An, Củ Chi) làm đường dân sinh cho người dân trên địa bàn ấp 6, xã Tân Thạnh Đông huyện Củ Chi, TP HCM bị bắt, bị phạt khá trớ trêu. Mới đây, ngày 2/7 công an xã lại bắt ông làm cam kết phải tháo dỡ con đường nhựa đã làm.
Ông Bùi Hoàng Anh bị bắt khi giúp dân làm đường
Thử hỏi đất nước này là của nhân dân Việt Nam hay chỉ thuộc về bọn CS VN cầm quyền. Nếu mà đất nước VN chỉ thuộc về CS độc tài cầm quyền thì dần dần dân VN sẽ sống dưới địa ngục bởi sự cai trị hống hách, tàn ác của bọn CS ... Đặc biệt là chúng đem con cha cháu ông để vào đục khoét nhân dân VN và đất nước VN.
Xem thêm: Dự án đường sắt trên cao gần 60 tỉ USD tiền vay từ Trung Quốc?
Ông Bùi Hoàng Anh bị bắt khi giúp dân làm đường
Công An tại sao ăn tiền thuế của dân để đem về cho bản thân CA và gia đình CA hưởng thụ lại làm tay sai cho đám quan chức CS cầm quyền, hay CA cũng là đảng viên CS nên chúng sẵn sàng làm tay sai, làm hại người dân VN. Tại sao CA không suy xét đúng sai mà lại bắt phá đường dân đã bỏ tiền ra làm cho xã hội, lại còn bắt bớ, bị phạt nữa chứ. Làm thế chính đã giết chết ý thức hệ dân giúp cho đất nước, đất nước dần sẽ bị phá hủy bởi những đám tay sai CA lộng hành.
Ông Bùi Hoàng Anh bị bắt khi giúp dân làm đường
Ông Hoàng Anh bỏ 200 triệu đồng tiền để giúp dân làm đường, số tiền đó đâu phải nhỏ. Có thể ông Anh không thông qua chính quyền, hoặc không cho chính quyền tiền nên chính quyền đã dùng biện pháp cưỡng chế.
Ông Bùi Hoàng Anh bị bắt khi giúp dân làm đường
Sự việc cưỡng chế trên đã khiến dân bức xúc, nên chính quyền đã dùng bao lời bao biện xảo trá để che đậy. Che đậy làm gì cứ làm tới đi, khi tức nước vỡ bờ thì dân thắng hay CS thắng?

Tại sao con tôi chết, ai đã giết con tôi

Đóng gần một tỉ cho bệnh viện chợ rẫy, Mẹ và Ba dượng Chấp nhận bỏ cả gần 7 tỷ để đưa đi máy bay qua Mỹ, đóng mấy triệu đô để điều trị, chỉ cần giấy xác nhận bằng tiếng anh của bệnh viện mà không làm cho người ta, cứ chần chừ để đóng tiền cho nó 1 ngày 50, 70 triệu, và cuối cùng là qua đời! mọi người hãy đọc cho hết sẽ đau nhói lắm!
Người đã mất Nguyễn Duy Hưng

Đây là những lời tố cáo của tôi, mẹ của bệnh nhân NGUYỄN DUY HƯNG 19 tuổi chỉ còn vài ngày nữa là em bước qua tuổi 20 và chuẩn bị qua Mỹ sống, Cái tuổi đáng lẽ có nhiều dự định và mơ ước cho tương lai nhưng đã vụt tắt vì sự nhẫn tâm, ác độc và yếu kém về trình độ CHUYÊN MÔN của lũ người khoác trên mình chiếc áo trắng trong nghành y tại bệnh viện Chợ Rẫy Thành phố Hồ Chí Minh.
Người đã mất Nguyễn Duy Hưng
Đêm đó là đêm thứ SÁU tại Mỹ nhưng ở Việt Nam là sáng thứ Bảy. Sau khi hoàn tất show diễn tôi trở về nhà trong trạng thái mệt mỏi. Tiếng chuông điện thoại vang lên, thông thường tôi ít để ý các cuộc gọi ban đêm, nhưng đêm đó như linh tính điều gì tôi nhìn vào điện thoại thì thấy chị gái tôi ở Việt Nam gọi qua. Chị tôi thông báo là con trai tôi đau bụng nên chị đưa vào BV Đồng Nai khám. ( Cách đây hơn một năm tôi qua Mỹ và gửi con trai lớn 19 tuổi cho chị gái chăm sóc, và chỉ còn ba tháng nữa cháu sẽ qua Mỹ sống cùng tôi và em trai nó). Tôi cuống cuồng hỏi chị gái là “ Cháu có đau nhiều không? “ Chị gái tôi nói “ Nó đau nhiều nên chị đang cho cháu làm các xét nghiệm”. Tôi nóng lòng chờ đợi thông tin từ chị gái của mình. Vài tiếng sau cháu trai tôi là Lê Thanh Hiếu gọi cho tôi nới “ Dì ơi, BV nói em bị viêm tụy cấp nên họ chuyển em lên BV Chợ Rẫy. Giờ con đưa em lên Bv Chợ Rẫy đây dì”. Tôi bắt đầu lo lắng và bàn với chồng và con trai nhỏ của tôi là chuẩn bị đồ cho tôi bay về VN gấp. Lòng tôi gần như rối bời. Tôi mua vé máy bay gấp lúc 3 giờ thì 8 giò là tôi bay. Không màng đến giá cả bao nhiêu dù bay gấp như vậy thậm chí tôi phải trả số tiền rất cao. Nhưng vì con, tôi đã gạt bỏ tất cả để bay về ngay cho kịp. Khi tôi chuẩn bị ra sân bay tôi tiếp tục gọi cho chị gái để hỏi tình hình của con mình ra sao. Chị đưa máy gọi video cho tôi nhìn con trai của tôi. Cháu đang cầm bình dịch chuyền đi tiểu. Tôi hỏi “ Con ơi! Con có đau nhiều không?” Cháu trả lời “ Mẹ ơi con đau lắm”. Tôi cũng không ngờ đó là câu nói cuối cùng tôi nghe được từ con tôi. Sau đó tôi lên máy bay, mọi liên lạc gần như cắt đứt. Ngồi trên máy bay mấy chục tiếng miệng chỉ biết khẩn cầu cho con được bình an. Sau gần hai ngày trên máy bay tôi đã về đến BV Chợ rẫy thì biết được sự thật. Sự thật 100% do chị gái tôi và cháu trai của tôi kể lại vì gia đình tôi trực tiếp nuôi cháu tại BV. Đó là các Bác sĩ ở BV Chợ Rẫy đã cấp cứu một bệnh nhân bị VIÊM TỤY CẤP bằng cách truyền vào tay nó một bình nước biển ( loại nước muối loãng mà giá khoảng 11.000 đồng. Vì tôi làm nghề dược nên biết giá của loại nước này”. Và họ để cháu nằm ngoài hành lang bệnh viện . Sau khi gia đình khóc lóc và đi nhờ một người bà con làm trong phòng hành chánh tại bệnh viện đó, ông đã giúp cho con tôi có một cái giường trên lầu tám của bệnh viện. Và họ gọi đó là phòng cho bệnh nhân bệnh nặng. Và những gì tiếp theo họ cấp cứu cho một bệnh nhân bị bệnh VIÊM TỤY CẤP ( NGUY CƠ HOẠI TỬ)??? Cũng lại là chai nước truyền dịch trắng nhách và cắm vào mũi con tôi sơi dây khí oxy mỏng manh và tiếp tục nằm chờ ở đó. Đã là Bác Sĩ, khi một bệnh nhân được chuyển từ BV tỉnh đến và đã có kết quả chính xác là VIÊM TỤY CẤP ( nguy cơ hoại tử) thì họ thừa biết họ cần phải làm gì và điều trị những gì cho bệnh nhân. Vì tất cả các bệnh lý đều có một KHUNG GIỜ VÀNG để chữa trị kịp thời. Nhưng không, con tôi vẫn nằm đó và dịch trong ổ bụng bắt đầu tràn. Bụng của cháu chướng lên cao hơn mặt. Họ bắt đầu cắm ống hút dịch từ dạ dày ra. Cứ vài tiếng là một bịch cả hai lít nước. Họ nói người nhà ngồi canh khi nào bình dịch truyền hết thì gọi họ. Khi bình dịch truyền gần cạn chỉ còn một chút thì cháu tôi vào gọi . Cô y tá bước ra lầm bầm chửi bệnh nhân và người nhà là chưa hết mà réo gọi um sùm là sao. Nhưng thực tế trong bình chỉ còn vài giọt. Nhưng vì người nhà mình đang bệnh nên cả nhà cứ cắn rang chịu đựng. Rồi thời gian tiếp tục trôi qua vẫn chẳng có động tĩnh gì về cấp cứu. Con trai tôi bắt đầu khó thở và kiệt sức dần do dịch tràn quá nhiều, và do phải nằm chờ gần hai ngày với cách cấp cứu qua loa như cấp cứu một bệnh nhân bị tiêu chảy bình thường. Trong khi căn bệnh của con tôi cần cấp cứu gấp và cần lọc máu hoặc chọc hút tụy. Nhưng không, họ vẫn không làm. Chị gái tôi cứ chạy từ lầu 8 xuống lầu 1 rồi từ lầu 1 lên lầu 8 cả 4 vòng để tìm người nhà. Chị tôi gào khóc van xin họ cứu con trai của tôi. Cháu trai tôi Lê Thanh Hiếu cũng chạy đôn chạy đáo đi van xin BS cứu em Hưng của nó. Lúc này người bà con lại một lần nữa giúp đỡ. Không biết ông đã làm những gì nhưng sau đó họ đưa con tôi vào phòng ICU ( Hồi sức cấp cứu, mà đáng lẽ cháu đã phải được vào đây ngay từ lúc BV Chợ Rẫy nhận bệnh nhân từ BV Đồng Nai đưa lên với bệnh án là Viên Tụy Cấp ( nguy cơ hoại tử). Còn nếu như họ cho là BV CHỢ RẪY của họ quá tải thì tại sao họ nhận bệnh. Tại sao không chuyển con tôi đến BV Y Dược Hoặc BV Bình Dân hay Việt Pháp. Cái đau đớn của tôi là không có mặt ở đó để tự đưa con tôi ra khỏi chỗ chết đó. Tôi ngồi trên máy bay và mọi thứ như mù tịt về thông tin.) Khi họ đưa con tôi vào tới phòng này và cắm máy lọc cũng là lúc con tôi tắt thở. Họ bắt đầu dùng máy thở nhân tạo công suất cao và luồn cái ống to đùng vào phổi cho con tôi . Từ đó con tôi thở 100% bằng máy, và không tự thở được 1% nào. Lúc này tôi quá cảnh ở Hàn Quốc và có wifi tôi bắt đầu gọi về để liên lạc với gia đình tôi. Tôi thấy chị tôi khóc rất nhiều, tôi biết có điều xấu xảy ra nhưng chị tôi nói dối tôi là chị bực mình và gây lộn với Hiếu con trai chị ấy nên chị khóc. Linh tính cho biết điều rất xấu xảy ra với con mình nhưng tôi cố gắng giữ bình tĩnh vì còn một chặng bay nữa. Một phần tôi cũng mới phẫu thuật nên BS cấm tôi xúc động và quá lo lắng sẽ ảnh hưởng xấu đến sức khỏe và thậm chí đến tính mạng của tôi. Vì vậy tôi đã cố gắng giữ bình tĩnh và cầu nguyện cho con. Sau khi nghe tất cả những gì kể lại những gì các BS ở BV Chợ Rẫy đã đối xử với bệnh nhân và điều trị cho Bệnh nhân là con tôi như thế, tim tôi đau thắt và nghẹn đắng. Xuống máy bay lúc 1:45 chiều tôi bắt đầu chờ đến 3:00 chiều để được vào thăm con. Vì mỗi ngày chỉ được thăm 30 phút vào lúc 3:00 chiều. Bước vào phòng ICU tôi nhìn con mà lòng quặn thắt. Con tôi đó sao? Xung quanh nó là dây nhợ mà máy móc. Mắt nhắm nghiền và nhịp thở 100% là máy. Con mằm đó bất động. Mẹ chỉ biết nằm tay con nghẹn ngào. Chỉ biết nói với chính bản thân mình là “ Con ơi mẹ xin lỗi, mẹ đã về trễ, mặc dù mẹ đã cố hết sức để có thể về nhanh nhất”. Sau 30 phút nhìn con thì họ bắt đầu xua đuổi người nhà. Tôi bước ra khỏi phòng mà nghẹn ngào chua xót. Chỉ biết cầu nguyện và cầu nguyện. Trở lại chỗ gia đình ngồi chờ thông tin khi các BS ở phòng ICU HỒI SỨC CẤP CỨU cần gì họ gọi. Cái nơi chúng tôi tôi ngồi chờ như một trai tị nạn. Hàng tram người nằm ngồi la liệt. Trong đó có cả bệnh nhân đang nằm la liệt lẫn người thân đi nuôi. Mưa thì vác chiếu chạy vòng quanh, nắng thì mặc kệ cứ lăn ra tranh thủ 1 người chợp mắt thì một người thức để nghe tên vì loa thông báo tên bệnh nhân bất cứ lúc nào, ngày cũng như đêm. Vài phút lại có loa thông báo. “ Người nhà của anh Nguyễn Văn A. hoặc chị Hồ Thi B… thì người nhà bắt đầu cong chân lên chạy. Vì đâu phải gần, từ chỗ ngồi chờ họ gọi tên lên tới phòng BS chạy cả 5 phút . Sau đó vài phút thấy người nhà đi xuống nước mắt ngắn dài là biết người nhà họ đã mất. Cái nỗi lo khi họ kêu tên bắt đầu len lõi trong đầu tôi. Từ khi xuống máy bay cho đến ngày cuối cùng tôi chưa phút nào rời BV. Chỉ ngồi đó như bức tượng, mua gió mặc kệ, gia đình tôi luôn túc trực, chị gái và cháu trai của tôi luôn ở BV. Cả cha ruột của cháu và bà nội cũng lên thăm và chờ đợi. Mỗi ngày chỉ mong đến 3:00 để được lên nhìn con một chút và hỏi về bệnh tình con tiến triển như thế nào. Và ngày nào cũng được câu trả lời là “ Bệnh nhân này nặng lắm”. Chỉ như thế và không hơn gì. Mỗi ngày buổi sáng họ gọi tên người nhà Nguyễn Duy Hưng là tôi chạy lên. Lên để ký giấy đóng tiền tạm ứng mỗi buổi sáng và ký tên vào giấy lọc máu. Mỗi ngày chúng tôi phải đóng từ 50 triệu đến 70 triệu , hôm nào nhẹ nhất thì 30 triệu đồng. Chồng tôi bên Mỹ là cha dượng của cháu bắt đầu lo lắng và nhờ các BS ở Mỹ hỗ trợ cứu giúp. Các BS ở Mỹ đã yêu cầu tôi cho họ liên lạc với BS điều trị cho con tôi tại BV Chợ Rẫy. Tôi đến gặp BS ở phòng ICU HỒI SỨC CẤP CỨU nơi con tôi đang điều trị và nhờ họ cho số điện thoại để BS bên Mỹ gọi về . Nhưng ở đây họ luôn xem họ là giỏi nhất nên họ từ chối không nghe điện thoại. Chính các BS ở đây nói với tôi “ Chúng tôi đã dùng thuốc tốt nhất trên thế giới để chữa cho con chị, dùng máy tốt nhất lọc máu cho con chị, và chúng tôi cũng đều là những BS giỏi nhất mới làm việc trong phòng này và ở Mỹ cũng chỉ đến vậy thôi”. Ý của họ là họ quá giỏi rồi không cần ai tư vấn. Bất lực vì họ từ chối, một BS ở Mỹ đã nói với tôi, họ sẽ sẵn sàng gửi tặng gấp thuốc kháng sinh mạnh về để chữa trị cho con tôi. Một lần nữa tôi lại chạy đến cầu cứu họ, nhưng BS ở đây lại nới “ Thuốc kháng sinh ở Châu á là tốt nhất thế giới rồi” . Ôi cái gì ở đây cũng tốt nhất thế giới hết….. Tôi bất lực hoàn toàn. Chồng tôi ở Mỹ bắt đầu nóng lòng hơn và quyết không chịu bỏ cuộc. Anh chạy đi cầu xin các bệnh viện ở Mỹ nhận bệnh nhân và bắt đầu tiến hành làm visa khẩn cấp để đưa con qua Mỹ điều trị. Số tiền cho một chuyến bay SOS tại Mỹ về VN chỉ có hai BS Mỹ và hai trợ lý cùng những máy móc tối tân trên máy bay, họ sẽ bay đến VN để đón con trai tôi và tôi là 7 tỉ đồng Việt Nam. Còn tiền chữa trị có thể từ 1.5 triệu đô la đến 2 triệu đô la. Tùy vào tình hình bệnh nhân. Chồng tôi chấp nhận hết và bắt đầu tiến hành xin visa khẩn cấp. Điều kiện cho visa khẩn cấp là yêu cầu bệnh viện cấp 1 bản MEDICAL REPORT ( tóm tắt bệnh án bằng tiếng anh) và giấy xác nhận căn bệnh này BV tại VN không chữa được. Khi tôi yêu cầu giấy này thì một BS nói với tôi “ Bệnh viêm tụy cấp có gì là không chữa được mà chuyển đi Mỹ. Bộ nhà bà giàu lắm hả”. Lòng nghẹn đắng nhưng vẫn phải nhịn nhục vì mạng sống của con tôi đang trong tay họ. Khi tôi cố giải thích thì họ nói “ được rồi chúng tôi sẽ cấp giấy cho chị, nhưng chờ 5 ngày nữa vì chúng tôi phải dịch qua tiếng Anh lâu lắm” Tôi ngỡ ngàng vì chỉ một tờ giấy MEDICAL REPORT mà phải chờ những 5 ngày. Nhưng đành bấm bụng chịu đựng. rồi mỗi ngày như thế lại chờ đợi tới 3:00 chiều để được nhìn thấy con. Mỗi ngày họ gọi lên ký giấy để lọc máu cho con tôi. Khi ký giấy là đồng nghĩa với bạn phải đóng số tiền 50 hoặc 70 triệu mỗi ngày. Tôi chấp nhận hết. Và đóng tiền ngay tức thì không chần chờ. Nhưng lạ thay tôi có lúc tôi thấy họ cắm máy lọc máu cho con tôi, lúc thì tôi không nhìn thấy máy. Đúng ngày 22/8/2018 tôi cũng như mọi ngày lên ký giấy lọc máu cho con nhưng 3:00 chiều tôi thăm con thì cũng không thấy máy đâu. Tôi hỏi BS là tại sao kêu tôi ký giấy mà giờ không thấy máy. Thì vị BS này nói “ lọc máu nhiều cũng đâu có tốt”. Tôi ngạc nhiên với câu trả lời của họ. Tôi hỏi lại “ Vậy BS kêu tôi lên ký giấy lọc máu làm chi”. Lúc này thì vị BS này nói với tôi, “ máy còn phải nhường cho các bệnh nhân khác nữa. Lúc này tôi mới bắt đầu để ý xung quanh cái phòng ICU HỒI SỨC CẤP CỨU này. Họ có khoảng 26 giường bệnh nhưng chỉ có tất cả 3 cái máy lọc máu. Lúc này tôi mới hiểu ra là tại sao con tôi cứu bị rút máy lọc ra ( nhưng tôi vẫn phải đóng tiền. Thì ra họ kinh doanh như vậy trên nỗi đau của người khác). Tôi yêu cầu BS cắm máy lọc máu cho con tôi vì cháu bệnh thập tử nhất sinh mà sao không cứu. Họ nói tối nay họ sẽ cắm máy vào lọc. Đêm đó như mọi đêm tôi mua café và bánh mì, trái cây đem lên phòng biếu BS điều dưỡng y tá ..chỉ để đứng từ xa nhìn qua phòng kính xem con tôi thế nào. Nhưng cuối cùng cũng không nhìn thấy họ gắn máy lọc máu cho con tôi. Đến 3:00 chiều ngày tiếp theo tôi lên thăm con và hỏi BS tại sao hôm qua không lọc máu cho con tôi. Thì vị BS này nói dối, là “ Đêm qua chúng tôi đã cắm máy lọc cho cháu rồi”. Sự nói dối trơ trẽn vì họ không nghĩ là đêm nào tôi cũng lên đem đồ ăn lên cho họ và ngó nhìn con tôi. Vì vậy tôi đã trả lời vị BS này là “ Đêm qua mấy giờ BS cắm máy vào lọc cho cháu???” ông ta nói khoảng 8:00 đêm. Tôi cho ông ta biết là đêm nào tôi cũng lên đây nhìn con tôi. Và đêm qua không có bất cứ cái máy nào. Ông ta lẳng lặng bỏ đi. Cho đến chiều hôm sau họ mới cắm máy lọc máu tiếp cho con tôi. Họ dùng ba cái máy này để kinh doanh trên nỗi đau của bệnh nhân. Một BV lớn mà phòng ICU chỉ có ba máy lọc máu. Và họ cho tôi biết là máy tối tân nhất thế giới. Tôi lén chụp hình máy móc gửi cho chồng tôi xem thì hỡi ơi, chồng tôi nói “ Cái máy này các nước tân tiến đã vứt đi hơn 10 năm rồi”. Ôi tất cả cái gì cũng nhất thế giới mà họ cho tôi biết là thế đó. Và họ lại gọi tôi lên yêu cầu ký vô giấy tiêm thuốc nấm máu cho cháu. Khoảng 10 triệu 1 mũi và phải tiêm khoảng 20 ngày. Vậy coi như ngoài 50 đến 70 triệu mỗi ngày tôi phải đóng thêm 10 triệu nữa cho mỗi ngày tiêm thuốc. Và Bs nói với tôi là họ chỉ nghi ngờ thôi chứ chưa xác định chính xác máu có nấm hay không. Nhưng họ vẫn yêu cầu tôi đóng tiền để dùng loại thuốc đó. Tôi vẫn chấp nhận với hy vọng là con sẽ có thêm thuốc điều trị. Dù trong lòng thấy lạ là tại sao họ không thể xác định được bệnh nhân có bị nấm trong máu hay không. Họ chỉ nghĩ là khi tụy hoại tử thì máu nhiễm trùng sẽ có nguy cơ bị nấm. Hay do máy móc quá cũ hoặc trình độ BS quá thấp không đọc được bệnh. Những câu hỏi cứ dồn dập trong đầu của tôi. 
Người đã mất Nguyễn Duy Hưng
Rồi ngày tiếp theo tôi vào thăm con thì sau hơn 20 ngày bất động con tôi đã mở mắt nhìn mẹ. Tôi mừng như bắt được vàng. Tôi hỏi “ Con ơi con có nhận ra mẹ không?” thì con tôi gật. Cháu không thể nói vì trong miệng cắm ống thơ rất to. Tôi hỏi tiếp “ Con ơi con có đói không?” con tôi lắc đầu. Vẫn chưa tin là con tỉnh tôi hỏi tiếp: “ Con ngủ hơn 20 ngày rồi, mẹ và gia đình lo lắm. Mẹ đã về ngay khi con bệnh nhưng vẫn không kịp gặp con trước khi con phải vào cấp cứu. Nếu con thật sự hiểu những gì mẹ nói, con hãy nắm tay mẹ được không? Con là thế giới là tất cả những gì quý nhất trên thế gian này đối với mẹ con biết không?”. Tôi đưa tay và cầm tay con tôi, cháu bắt đầu động đậy và nắm khẽ tay tôi. Tôi mừng và ôm con khóc ngất. Lúc này BS đến nói với tôi là “ Con chị qua tình hình nguy kịch rồi nhé. Nhưng nếu để sống và có thể ra khỏi phòng này thì chắc phải nằm hơn một tháng nữa. Gia đình có đủ điều kiện không?”. Tôi mừng rơn và nói “ Nếu con tôi sống thì nằm đây bao lâu tôi cũng chấp nhận, tiền bạc tôi lo được.” Tôi xuống báo tin cho gia đình biết và chồng tôi bên Mỹ biết. Ai cũng mừng và khóc nức nở. Riêng chồng tôi bên Mỹ thì khác, anh bảo “ Em đừng mừng vội. Vẫn cứ tiến hành đưa con qua Mỹ khi họ giao giấy tờ. Vì bệnh tình con rất nguy hiểm. Bằng mọi giá phải đưa con ra khỏi đó khi họ giao giấy tờ hãy chạy thẳng đến đại sứ quán . Anh sẽ làm việc với thượng nghị sĩ bên này. Họ sẽ gọi qua đại sứ quán bên đó hỗ trợ cấp visa khẩn cấp cho con”. Tôi đồng ý và vẫn mong chờ giấy MEDICAL REPORT từ họ để đem qua Đại Sứ Quán xin visa cho con qua Mỹ điều trị. 
Người đã mất Nguyễn Duy Hưng
Ngày tiếp theo họ gọi gia đình tôi lên để ký giấy chụp CT bụng cho con tôi vì chướng lên bất thường. Tôi chạy lên và ký rồi cùng họ đưa con đến phòng chụp CT. Vào đây khi nhìn cái máy chụp CT ( Computed Tomography) hiệu Cement từ thời Vua Bảo Đại cởi truồng tắm mưa tới giờ rồi. Cái máy cũ kỹ và nhìn rất bẩn nhưng vẫn được các BS ở đây giới thiệu là máy tối tân nhất. Khi nhìn cái máy tôi hỡi ôi. Lúc này chúng tôi khiêng con tôi đặt lên máy để cho BS chụp. Lòng tôi rối bời vì lo lắng. Khi họ chụp xong đẩy con tôi ra, tôi đã khóc nghẹn vì cháu yếu dần và mắt nhắm lại. Chiều hôm đó 3:00 tôi lên thăm cháu thì gặp bác sĩ trưởng khoa ICU đi thăm bệnh. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy vị BS này. Bà hỏi tình hình bệnh con tôi từ một vị BS khác. Họ nói với nhau gì đó rồi tôi nghe bà nói với vị BS này “ Bệnh nhân này trả về chứ nuôi gì nữa mà nuôi”. Chân tôi như khụy xuống, mắt tôi như mờ đi, tai tôi bắt đầu ù. Ôi con tôi sao thế này. Họ nói cháu đã qua cơn nguy kịch rồi cơ mà. Tôi chỉ biết quỳ xuống van xin họ cứu con tôi. Họ yêu cầu tôi đứng lên và đi ra ngoài cho họ hội chuẩn. Sau 1 giờ đồng hồ họ gọi tôi lên và nói “ Con chị trở bệnh nặng, chỉ còn vài % sống. Chúng tôi sẽ tiến hành mổ cầu may nhưng nói trước là 99% chết trên bàn mổ. Mổ cũng chết không mổ cũng chết. Tôi nghẹn lòng và ký vào giấy với hy vọng là dù 1% nhưng biết đâu sẽ có phép màu nào đo. Tôi đặt bút ký mổ cho con mà lòng đau thắt lại. Lúc này tôi quỳ xin họ cho tôi gặp con tôi vài phút trước khi mổ. Họ đồng ý. Tôi lại nhìn con nghẹn ngào khóc và cố lay cháu dậy. Con tôi từ từ mở mắt yếu ớt, tôi nói vào tai con tôi “ Con ơi đừng bỏ cuộc con nhé, con là con trai của mẹ. Mẹ chưa bao giờ bỏ cuộc bất cứ điều gì trong cuộc sống. Mẹ luôn cố gắng vượt qua. Con hãy kiên cường lên. Mẹ luôn bên cạnh con. Hãy hứa với mẹ là vượt qua con nhé. Khi con mệt quá và khó thở hãy nghĩ đén Mẹ và em con và gia đình . Đừng bỏ cuộc con ơi. Nếu con còn hiểu những điều mẹ nói hãy chớp mắt ra hiệu cho mẹ biết đi con.” Con trai tôi cố chớp mắt cho tôi biết và hai hàng nước mắt của cháu chảy ra. Tôi nghẹn đắng lòng. Y tá bắt đầu đuổi tôi và cháu tôi ra ngoài để họ làm vệ sinh cho con tôi để chuẩn bị chuyển đi mổ. Ánh mắt yếu ớt như van xin mẹ đừng đi, và đôi tay sưng phù vì khi dịch tràn máu bị nhiễm trùng, thận suy 24 ngày không đi tiểu, phổi viêm do máy thở. Đôi tay yếu ớt cứ cố níu kéo mẹ, ánh mắt mệt mỏi như van xin mẹ ở lại với con. Tới chết tôi cũng không thể quên giây phút đó. Nhưng họ kéo tôi ra ngoài, bỏ lại con trai tôi với đôi mắt mệt mỏi bắt đầu nhắm nghiền lại.
9:00 đêm đó họ đưa con trai tôi vào phòng mổ. Tôi cứ chạy tới chạy lui trong đêm để nghe ngóng tin tức. 2:00 sáng tôi chạy vào phòng ICU mặc dù bị cấm cản nhưng tôi vẫn xông vào và nhìn thấy họ đã mang con tôi ra khỏi phòng mổ và trở lại giường cũ. Tôi nhìn thấy các y tá đang truyền máu cho con tôi. Tôi mừng vì con tôi đã chiến thắng và ra khỏi phòng mổ rồi. Tôi chạy về chỗ cả nhà đang ngồi chờ để báo tin cho gia đình, cả nhà tôi òa khóc vì mừng và cầu nguyện cả đên cho con tôi.
6:00 họ gọi tôi lên. Nữa mừng vì hy vọng ca mổ thành công, và con tôi qua cơn nguy hiểm. Nửa lo vì tin dữ sẽ đến. Tôi bước vào phòng thì vị BS cho biết đêm qua đã mổ cho con tôi nhưng khi mổ ra thì bên trong tất cả đều hư hết rồi nên họ không thể làm gì hơn. Vì vậy họ nói gia đình nên đem con tôi về vì không nên để chết tại bệnh viện. Tôi lúc này đã không thể khóc được, chân tay tôi run rẫy. Gia đình vội vàng làm thủ tục để đưa con tôi về nhà. Tôi điện thoại cho chồng tôi bên Mỹ. Anh đã cùng con trai nhỏ của tôi bay về gấp . Về đến nhà con tôi mất. Cả thế giới như sụp đổ hoàn toàn dưới chân tôi.

Một đứa con ngoan, hiền lành mà ai cũng thương yêu. Tương lai đang chờ đón ở phía trước. Chỉ còn ba tháng nữa mẹ sẽ về đón qua Mỹ sống và sum họp gia đình… Tại sao con tôi chết đau đớn như thế này. Dù tôi đã làm hết mọi cách. Tiền đóng gần 1 tỉ nhưng bệnh con không tiến triển. Sau nhiều ngày vật vã với đám tang của con xong tôi bắt đầu xâu chuỗi sự kiện lại. Từ BV Đa Khoa Đồng Nai, các chỉ số bệnh của con tôi không quá cao, nhưng các BS ở đây biết là bệnh này rất nguy hiểm nên đã phải chuyển lên tuyến trên gấp, thậm chí họ chưa kịp thu tiền viện phí. ( sau 1 tuần họ mới gọi điện thoại lên cho gia đình tôi và nói nếu có thời gian vui lòng ghé thanh toán viện phí cho cháu). Họ gấp đến độ không kịp thu tiền viện phí. Vậy mà khi chuyển bệnh nhân lên CHỢ RẪY thì BS ở đây xem như chả vấn đề gì cứ nằm đấy và chờ đi.. Chờ đến khi tắt thở thì đem vào phòng HỒI SỨC CẤP CỨU chữa và đóng tiền. Mặc dù đóng tiền đầy đủ nhưng vẫn không có máy lọc máu. Cứ cắm vô một ngày lại rút ra cắm cho bệnh nhân khác. Nhưng mỗi ngày đều phải đóng tiền như nhau. Cho đến cuối cùng thì “ Đem về đi sắp chết rồi”. Thế đấy! những người khoác trên mình bộ đồ bác sĩ. Một nhân vật mà ai cũng phải tôn kính gọi đến từ BÁC nhưng chúng vẫn nhẫn tâm đến thế. Nếu cho là quá tải thì tại sao nhận bệnh? Một bệnh viện trước dây có 1200 giường giờ vẫn đang mở rộng thêm thành mấy ngàn giường. Cho tôi hỏi, các vị đã có đủ BS cho từng ấy bệnh nhân chưa?. Và đây là bệnh viện lớn toàn ca nặng, các vị đã có đủ TÀI , ĐỨC, TÂM để cứu người hay đang giết người và kInh doanh trên nỗi đau của họ. Hơn 24 ngày lăn lộn ở hành lang bệnh viện chăm con, chứng kiến bao nhiêu gia đình phải bán nhà cửa để mong cứu con , chồng, cha, vợ của họ…. Nhưng rốt cuộc nhà đã bán, người thân cũng mất. Thêm những điều đau đớn nữa là một bệnh nhân ở Bến Tre 54 tuổi bị vỡ ruột non mà chụp cắt lớp 5 lần BS vẫn không tìm ra bệnh nhân bị gì. Đến lần cuối khi phát hiện ra bệnh thì chị ấy chết… Ngạc nhiên chưa? Máy tối tân nhất thế giới, bác sĩ giỏi ngang tầm tiến sĩ giáo sư nước ngoài đó sao??? Thương hơn nữa là những người đi phát cơm từ thiện thiện nhưng luôn bị bảo vệ xua đuổi. Họ phải luồn những hộp cơm từ thiện cho người nghèo dưới những cái lỗ của bức tường cổng số 6 bệnh viện. Họ làm điều thiện nhưng vẫn bị xua đuổi. bao nhiêu người nghèo cần cơm ăn vì họ không có tiền mua cơm, phải để dành tiền chữa bệnh cho người nhà…. Tôi lại tự hỏi tại sao bảo về làm vậy??? Rồi câu trả lời đơn giản nhất là NẾU HỌ CHO NGƯỜI PHÁT CƠM TỪ THIỆN THÌ LÀM SAO CĂN TIN BÁN ĐƯỢC CHO NGƯỜI NHÀ BỆNH NHÂN. Ôi cái xã hội gì vậy??? Đến làm việc thiện cũng khổ nữa là sao? Rôi bệnh viện thì toàn tệ nạn, đêm nào cũng có người mất tiền, điện thoại. Nhà vệ sinh bệnh viện thì bị khóa trái cửa để người bên ngoiaf vào kinh doanh xây nhà vệ sinh và thư mỗi lần đi vệ sinh là 2000 đồng. Riêng tôi mỗi ngày phải tốn khoảng 40 ngàn. Vì tắm giặt rửa chén đi về sinh đủ kiểu. Họ kinh doanh từ thứ tận cùng nhất. Nuôi con 24 ngày trong viện tôi bắt đầu cảm thấy sợ tất cả mọi thứ ở đây. Có thể có người nghĩ rằng con tôi chết rồi tôi cay cú và điên loạn nên viết sai sự thật. Không thưa mọi người, tôi là nhà báo hơn 10 năm. Tôi không bẻ cong ngòi bút. Dù tôi đau đớn tột cùng sau cái chết tức tưởi của con tôi nhưng tôi viết tất cả là sự thật. Cái BV mà những con người làm việc ở đây họ luôn cho mọi thứ là nhất thế giới, họ là giỏi nhất nhất thế giới thì sự thật lại trái ngược như vậy. Trong đám tang con tôi, có nhiều người đến viếng khi biết con tôi bị viêm tụy họ đã hỡi ơi vì họ hỏi: “ Tại sao sau vài giờ nó không cấp cứu mà không đưa đi BV khác. Con anh nè, con chị nè….. cũng bị vậy nhưng bệnh Viện Bình Dân cứu được nè.. BV Pháp Việt cứu nè..rồi ABCD cũng tương tự nói như vậy khiến tôi đau lòng vì cái chết oan uổng của con tôi bởi sự tàn nhẫn vô tâm ác độc và yếu kém của cái lũ khoác trên mình chiếc áo trắng nghành y ở BV Chợ Rẫy.

Sau đám tang con tôi, chồng tôi vẫn yêu cầu bệnh viện cung cấp tóm tắt bệnh án của con tôi MEDICAL REPORT. Dù họ thu tiền nhưng khi tôi hỏi họ trả lời “ Tưởng người nhà chết rồi thì không cần nữa” Và họ lại hẹn sang một ngày khác. Ngày khác tôi và chồng tôi lên BV đòi giấy đó thì họ cấp cho 1 trang A4 với vỏn vẹn vài dòng tóm tắt. Chồng tôi người ỹ anh đọc và bắt đầu nổi điên lên và quậy ngay tại bệnh viện. anh nói “ Con trai tao nằm đây 24 ngày mà chúng mày đưa cái bản tóm tắt chưa được 1 trang giấy A4 hả? Trong khi cái bill tính tiền chúng mày gửi chi tiết từng món lên đến 10 trang giấy. Chúng mày có còn là con người không? Chồng tôi gần như gào thét lên giữa bệnh việnnhưng chúng nó lẳng lặng bỏ đi và cho người lôi chồng tôi ra ngoài. Chồng tôi nói với họ “ Chúng mày giết con tao, giết chết tương lai của nó và chúng mày giết cả gia đình tao. Vì khi con tao chết, gia đình tao còn mục đích gì để sống. Một đứa trẻ ngoan hiền và chưa đầy 19 tuổi. Nếu là người nhà và gia đình chúng mày bị như vậy, chúng mày có cấp cứu như chúng mày đã làm với con tao không?” .. Tôi nghẹn đắng lòng vì con thì đã mất, trái tim tôi tổn thương chỉ biết lôi chồng về vì có nói gì con cũng không trở lại được nữa. Nay tôi viết bài này mong mọi người hãy chia sẻ cho tất cả người khác biết để nếu có người thân hay ai bị bệnh thì nên tránh xa cái bệnh viện nhẫn tâm và ác độc này. Đừng mang vào đây khi còn có thể cứu được mà sau khi bán nhà cửa để chữa bệnh thì mang về cái xác không nguyên vẹn. Tôi đau lắm, đau thắt ruột gan nhưng không biết phải làm sao. Mỗi ngày nhìn di ảnh con lại thấy có lỗi với nó. Chỉ ba tháng nữa thôi là gia đình sum họp nhưng giờ đây gia đình tôi đã vĩnh viễn mất đi đứa con mà chúng tôi yêu thương và hy vọng về nó biết nhường nào.
Hỡi cái lũ người không có tâm có đức, lại không có tài kia ơi… Làm ơn lột bỏ bộ áo trắng lương y đi. Đừng làm xấu nghành y nữa.. Sao các người ác quá vậy? Đã dốt nhưng luôn tỏ ra nguy hiểm và luôn cho ta là nhất thế giới. Người Mỹ họ rất ngạc nhiên vì tại sao rất nhiều nước trên thế giới muốn yêu cầu họ tư vấn những ca khó, họ mong muốn nhận được loại thuốc tốt cho bệnh nhân nhưng tại sao Việt Nam lại không muốn. Câu trả lời đơn giản mà, vì lũ người ở đây chúng luôn cho chúng là giỏi nhất thế giới. và nếu bên Mỹ gửi thuốc về thì làm sao chúng thu tiền thuốc của bệnh nhân này được. Nên nó từ chối là đúng rồi.

Con trai ơi, mẹ và gia đình đã làm hết mọi cách rồi con ạ, nhưng vẫn không cứu được con. Vì từ đầu chúng đã bỏ mặc con gần hai ngày với căn bệnh nguy hiểm này mà không cấp cứu. Nếu con có linh thiêng hãy về với mẹ. Mẹ mang tro cốt con qua Mỹ, mẹ chỉ mong con linh thiêng mà về Mỹ theo mẹ để lòng mẹ đỡ day dứt vì không thể cứu được con. Còn cái lũ người mất nhân tính đó, trời sẽ trừng trị họ con ạ. Hãy về bên mẹ con nhé. Vì mẹ yêu con nhất trên đời.

Người mẹ của nạn nhân Nguyễn Duy Hưng

Tôi sẽ không buông bút - thứ mà không thể kiểm soát được

Các thứ mà vượt ra khỏi tầm kiểm soát của CS VN đó là blogspot, blog wordpress, các blog 2.0 khác và mạng xã hội Facebook. Do đó phải biết tận dụng tối ưu nguồn lực này.
khẩu facebook

Hiện nay, CS đang chống lại nhận dân dựa trên 2 nắm đấm. Nắm đấm thứ nhất là hệ thống tuyên truyền dối trá, nắm đấm thứ 2 là bạo lực công an. Trong 2 nắm đấm này, thì nắm đấm tuyên truyền dối trá là được xem như là tuyến phòng thủ từ xa, còn bạo lực công an như là giải pháp cuối cùng. Khi tuyến phòng thủ thủ từ xa còn hiệu quả, thì bạo lực công an không phải vất vả. Nhưng khi tuyên truyền dối trá thua thì Đảng phải ra tay bằng đã bạo lực công an thôi.

Xem thêm: Mạng xã hội niềm tin mới là điều quyết định

Phải nói hệ thống tuyên truyền dối tra của CS rất quy mô. Nó bao gồm giáo dục nhồi sọ từ mầm non đến đại học, và báo hệ thống báo chí độc quyền nhà nước. Dưới tay CS là một hệ thống đồ sộ 800 tờ báo gồm: báo net, báo giấy, báo tiếng, báo hình bủa vây. Chưa hết, từ 5g chiều đến 9g tối và từ 5g sáng đến 7g loa phường loa xóm phát oang oang những điều dối trá. Bủa vây dày đặc.

Trong các hình thức tuyên truyền dối trá, thì giáo dục nhồi sọ là việc làm khốn nạn nhất của ĐCS. Giống như Nhật cho phá bỏ lúa lấy ruộng trồng đay làm nên nạn đói thảm khốc 1945. Thì CS cũng vậy, cũng đang phá hủy cái có ích cho dân tộc để trồng nên cái có ích cho nó nhưng có hại cho dân tộc. CS đang phá hủy trí lực dân tộc để cấy vào đầu họ những thứ tư tưởng cặn bã. Kết quả làm cho dân tộc Việt Nam trở nên bạc nhược và đất nước trở nên hèn yếu.

Cũng nhờ có Facebook, sự kết nối giữa con người khắp nơi lại, lúc đó sự thật mới len lỏi vào trong lòng xã hội. Rồi kể từ đó, nắm đấm tuyên truyền dối trá bị dân bắt bài và làm giảm hiệu quả tuyên truyền. Sự thua cuộc hệ thống báo chí quốc doanh ngày một rõ nét và tất nhiên Đảng nhận ra điều đó nên đã dùng bạo lực công an can thiệp. Giống một động cơ 2 máy, 1 máy bị hỏng thì máy còn lại phải gánh trọng trách nặng nề. Ra Luật An Ninh Mạng rồi tăng cường bắt bớ cũng là vì Đảng đã thua trên mặt trận tuyên truyền nên mới dùng đến thứ vũ khí này. Khi Đảng dùng tới thanh kiếm chém loạn xạ thì đấy là dấu hiệu cho thấy Đảng đang lo sợ.

Đảng có thanh kiếm công an chém vào dân, vậy dân lấy gì hoá giải? Thực sự bài toán hoá giải thanh kiếm bạo lực công an đã được các quốc gia Đông Âu giải quyết từ gần 30 năm trước. Thực ra nhân dân cũng có vũ khí của mình để hoá giải thanh kiếm đó, đấy là sức mạnh số đông. Làm sao để có sức mạnh số đông? Chỉ cần làm cho dân bước qua sợ hãi thì có nhiều triệu người sẽ xuống đường. Và làm sao vượt qua bức tường sợ hãi? Là khi uất hận chồng chất.

Hiện nay, ai cũng biết nếu để Đảng tồn tại lâu dài thì dân mãi mãi mất tự do, nếu đảng tồn tại lâu dài thì sự khốn khổ cũng theo đuổi người dân mãi mãi, nếu đảng tồn tại lâu thì Việt Nam đường nào cũng mất vv… Nếu phá tan nỗi sợ thì chắc chắn sức mạnh dân sẽ thành sóng thần cuốn phăng CS. Cho nên, tôi sẽ phải viết dù cho chính quyền giở chiêu bẩn report cho Facebook chặn nick hoặc xoá nick, vì tôi tin rằng, khi làm cho sự thật được lan tỏa thì đấy cũng là một cách làm cho người dân biết phẫn nộ. Sự thật về ĐCS quá kinh tởm, nào vừa gian vừa ác với dân nhưng hèn với giặc, rồi xem chủ quyền quốc gia đi đổi chác. Nhiêu đó, người chính trực nào khi hiểu ra cũng đều phẫn nộ cả. Nên dù có giở trò liên tục, thì tôi sẽ không buông bút đâu nhé "đản"!

Đỗ ngà

Vụ nổ súng ở Đắk Nông - kết luận sai phạm của công ty Long Sơn

Kết luận thanh tra chỉ rõ công ty Long Sơn đã phá hủy cây trồng của người dân trên diện tích đất không thuộc dự án; nhiều sở, ngành như Sở NN&PTNT, Sở TN&MT, UBND huyện, xã sai phạm khi cho thuê đất, thuê rừng.
Luật sư và bị cáo
Ngày 12/9, Thanh tra tỉnh Đắk Nông đã hoàn tất kết luận thanh tra việc cho thuê đất và giải quyết các tranh chấp đất đai giữa công ty TNHH Thương mại Đầu tư Long Sơn (Công ty Long Sơn) với người dân tại tiểu khu 1535 (xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức) khiến 3 người chết và 13 người bị thương.

Theo kết luận, tháng 10/2010, Sở TN&MT tỉnh đồng ý cho Công ty Long Sơn thuê 1079 ha đất tại Tiểu khu 1535.

Mặc dù đến tháng 1/2011, UBND tỉnh mới cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho Công ty Long Sơn, nhưng trước đó từ tháng 2/2008, UBND tỉnh đã đồng ý cho công ty này sử dụng đất và thuê rừng tại diện tích trên.

Đến thời điểm thanh tra (năm 2017), rừng đã bị mất 100%, trong đó mất rừng từ trước tháng 10/2008 là 319 ha; từ tháng 11/2008 đến tháng 10/2013 là 183 ha.

Ngoài ra, kết luận cũng chỉ ra công ty Long Sơn đã lập dự án không chính xác về năng lực điều hành, tổ chức lao động, tài chính.

Xem têm: Vụ thuốc chữa ung thư giả của VN Pharma đã bị chìm xuống

Cụ thể, dự án không có cán bộ kỹ thuật có trình độ chuyên môn trong lĩnh vực quản lý bảo vệ rừng; lập dự án tổng mức đầu tư không đúng với thực tế tài chính công ty; thiếu năng lực, trách nhiệm trong triển khai dự án để xảy ra tình trạng phá rừng, lấn chiếm đất rừng.

Khi thực hiện dự án, công ty để mất 183 ha rừng còn lại, sử dụng diện tích 231/265 ha đất bị hủy hoại sai quy hoạch được phê duyệt, xây dựng cơ sở vật chất trên đất rừng.

Tháng 4/2016, UBND tỉnh đã ban hành quyết định thu hồi của Công ty Long Sơn 825 ha (sau đó điều chỉnh diện tích thu hồi là 751 ha).

Tuy nhiên, Công ty Long Sơn tự ý tổ chức thực hiện giải phóng mặt bằng không đúng chức năng, không đúng thẩm quyền để triển khai thực hiện dự án với diện tích đã thu hồi dẫn đến xung đột với người dân, đỉnh điểm là vụ nổ súng vào ngày 23/10/2016 khiến 3 người chết, 13 người bị thương.

Thanh tra kết luận những sai phạm của Công ty Long Sơn là nghiêm trọng, trách nhiệm thuộc về người đại diện theo pháp luật là ông Nguyễn Văn Thành (năm 2007 đến tháng 10/2013), bà Nguyễn Thị Hồng Tươi (từ tháng 11/2013 đến nay).

Ngoài ra, liên quan đến các sai phạm của Công ty Long Sơn còn có trách nhiệm của những người đứng đầu, lãnh đạo Sở NN&PTNT, Sở KH&ĐT, Sở TN&MT, UBND huyện Tuy Đức, UBND xã Quảng Trực,…

Trong đó, Sở NN&PTNT (giai đoạn 2006-2007) dù biết dự án đầu tư của công ty lập với hơn 1.000 ha trong khi nguồn nhân lực, phương tiện, tình hình tài chính, các giải pháp đầu tư không khả thi nhưng Sở vẫn ban hành văn bản thẩm định dự án.

Còn Sở TN&MT, việc thẩm định nhu cầu sử dụng đất, thẩm định điều kiện cho thuê đất, rừng đối với dự án của công ty này chưa chặt chẽ; tham mưu chưa tốt; đánh giá năng lực công ty còn chủ quan…

Trách nhiệm của các UBND tỉnh trong việc quản lý rừng, đất đai chưa tốt, để tình trạng lấn chiếm đất rừng phát triển ngoài mức kiểm soát,…

Do đó, Thanh tra tỉnh kiến nghị xử lý trách nhiệm cá nhân, tập thể ở những giai đoạn vi phạm theo kết luận thanh tra.

Thanh tra tỉnh cũng kiến nghị UBND tỉnh yêu cầu Sở NN&PTNT tính giá trị thiệt hại về rừng bị phá, lấn chiếm để buộc công ty Long Sơn phải bồi thường thiệt hại.

Đồng thời, kiến nghị chuyển hồ sơ sai phạm công ty Long Sơn sang Cơ quan công an để khởi tố, điều tra, xử lý đối với những cá nhân là người đại diện của công ty Long Sơn từ năm 2008 đến 2017.

Trước đó, sáng ngày 23/10/2016, Đặng Văn Hiến (SN 1970), Ninh Viết Bình (SN 1982), Hà Văn Trường (SN 1985) đã dùng súng tự chế bắn vào đoàn người của Công ty Long Sơn làm 16 người thương, vong.

Xác định Hiến là người trực tiếp bắn vào đoàn người, tại phiên tòa phúc thẩm ngày 12/7/2018, TAND cấp cao tại TP.HCM đã tuyên phạt bị cáo Đặng Văn Hiến y án tử hình; Ninh Viết Bình 18 năm tù, Hà Văn Trường 9 năm tù cùng về tội giết người.

Hai bị cáo là người của Công ty Long Sơn là Nghiêm Xuân Thiên Sửu (55 tuổi) – Phó Giám đốc công ty Long Sơn nhận mức án 4 năm tù về tội hủy hoại tài sản và Phạm Công Thiện (40 tuổi) – Trưởng quản lý công ty Long Sơn mức án 2 năm tù về tội cố ý làm hư hỏng tài sản.

- Bị cáo Đặng Văn Hiến (áo vàng, ở giữa) cùng các bị cáo khác đang nghe luật sư trao đổi tại phiên tòa phúc thẩm ngày 7/5/2018, tại TAND TP.HCM.

Phạm Toàn

Dự án đường sắt trên cao gần 60 tỉ USD tiền vay từ Trung Quốc?

Dự án đường sắt trên cao gần 60 tỉ USD nếu được minh bạch về tài chính, minh bạch về nhà thầu thì sẽ được nhân dân ủng hộ. Đừng để nhân dân rơi vào thế đã rồi, phải nai lưng ra trả nợ.
Dự án uốn lượn đường sắt trên cao của nhà thầu TQ

Tất cả các công trình xây dựng ở Việt Nam đều hầu hết là nơi để nhóm lợi ích thi nhau ‘đục khoét ngân sách’. Chúng đục khoét ngân sách bằng cách chỉ định thầu bằng phần trăm hoa hồng, đấu thầu quân xanh quân đỏ, thậm chí thuê cả XHĐ để bảo kê không cho các nhà thầu nạp hồ sơ.

Nếu lần này dự án đường sắt trên cao gần 60 tỉ USD đó không dám minh bạch tài chính, không rõ vốn vay từ ai, nhà thầu là ai dẫn đến người dân rơi vào thế đã rồi khi ĐCS VN vay tiền để làm không có tiền trả nợ đến nỗi phản bán đất, bán đai ... dẫn đến bán nước để trả nợ thì dân không bao giờ chấp nhận. Nhất là có thể vốn vay đó từ Trung Quốc, thì đã rơi vào cái bẫy dùng tiền mua đất nước VN. Ai ký, đảng nào ký thì đảng đó chụi, dân chúng không bao giờ chấp nhận đổi lấy đường sắt trên cao để dẫn tới phải bán nước, nếu điều đó không minh bạch.

Các chương trình cho vay tín dụng lãi suất ưu đãi và thời gian ân hạn, vẫn không có bất kỳ một tín hiệu xả van nào từ kênh tín dụng quốc tế.

Xem thêm: Các lập luận sai về dùng tiền Trung Quốc ở 7 tỉnh biên giới

Từ đầu năm 2016 đến nay, liên tiếp có các cuộc gặp của lãnh đạo Ngân Hàng Thế Giới (WB), Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (IMF), Ngân Hàng Phát Triển Á Châu (ADB) với giới lãnh đạo Việt Nam, trong đó có đề cập đến hai dự án song sinh là Dự án đường sắt cao tốc Bắc - Nam và Dự án đường bộ cao tốc Bắc - Nam (dự toán hơn 11 tỷ USD) nhưng kết quả vẫn cực kỳ nhỏ giọt. Trừ phía Nhật, đến nay hầu như các nguồn ODA vay mượn nước ngoài của Việt Nam đều bế tắc.

Con số Việt Nam vay ODA của nước ngoài từ năm 1993 đến năm 2014 đã lên tới 80 tỷ USD. Sau khi trừ đi 10 - 12% vốn vay không hoàn lại trong số đó, mỗi năm ngân sách Việt Nam phải có trách nhiệm trả nợ quốc tế hàng chục tỷ USD. Mà muốn trả được số nợ này, Việt Nam lại phải tìm cách “vay đảo nợ” của các tổ chức tín dụng quốc tế. Trước đây, những tổ chức này vẫn cho Việt Nam vay vốn “đầu tư phát triển” và vay đảo nợ khá dễ dàng. Nhưng đến năm 2015, WB bất ngờ thông báo hai “tin buồn” cho Việt Nam: Việt Nam đã “tốt nghiệp IDA” mà sẽ không được xếp vào loại quốc gia “xóa đói giảm nghèo”; và từ tháng 7/2017 sẽ không được vay với lãi suất ưu đãi 0,7 - 0,8%/năm cùng thời gian ân hạn đến 30 - 40 năm như trước đây, mà mức lãi suất vay sẽ được nâng lên gấp ba và thời gian ân hạn giảm xuống một nửa.

Không những bị cạn nguồn ODA từ bên ngoài, ngân sách chính phủ còn ngày càng thê thảm về kinh phí cho đầu tư phát triển. Không ít quan chức trong Ủy ban Thường vụ quốc hội và chính phủ đã phải than vãn rằng ngân sách cho ngành giao thông đã giảm đáng kể trong thời gian gần đây.

Hết tiền chính là nguồn cơn vì sao vào kỳ họp quốc hội cuối năm 2016, một dự án “khủng” khác là điện hạt nhân Ninh Thuận - có số dự toán lên đến 10 - 20 tỷ USD, bất ngờ bị chính phủ tuyên bố “ngừng.” Ngay lập tức, một số chuyên gia “phản biện trung thành” và báo đảng cất lời tụng ca “chính phủ của Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc đã dũng cảm ngừng dự án này.”

Trước năm 2015 còn là thời “ăn nên làm ra” của nhóm lợi ích ODA khi vẫn còn vay mượn quốc tế thoải mái, của hầu hết dự án BOT được Bộ Giao Thông Vận Tải chỉ định thầu chứ không phải đấu thầu rộng rãi mà do đó đã dậy lên nghi vấn về cái bao tử không bờ bến.

Nhưng thời kỳ hoàng kim của ĐCS VN ‘lại quả ngầm’ lên đến 40 -70% giá trị công trình đã chính thức đặt một chân xuống mồ vào cuối năm 2015.

Như thế càng đặt ra có thể nhiều nghi vấn là vốn vay từ Trung Quốc, chỉ TQ mới dám đứng ra cho vay, cũng có thể là nguồn duy nhất vay từ TQ để xây dựng đường sắt trên cao gần 60 tỉ USD. ĐCS VN biết chắc chắn vay sẽ không có trả nợ, vậy sẽ trả nợ bằng gì, đó là bán nước không còn cách nào khác.

Một lần nữa nếu không minh bạch dẫn tới bán nước thì tội đồ thuộc về ĐCS VN chứ dân VN không có lỗi gì ở đây.

Các nhà máy nhiệt điện đang hủy hoại môi trường ở Việt Nam

Các nhà máy nhiệt điện ở Việt Nam hầu hết đang là công nghệ đốt than từ Trung Quốc đang dần hủy hoại môi trường ở Việt Nam. Liệu có âm mưu thâm độc nào từ TQ hay không, và tất nhiên phải có sự tiếp tay từ quan chức CS mới rước công nghệ phá hủy này vào Việt Nam.
Môi trường bị hủy hoại
Hồi 2016, Nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân I, Bình Thuận đòi nhấn chìm hơn 1,5 triệu m3 chất thải vật liệu sau nạo vét xuống biển. Bị dư luận phản đối, Bộ NN&PTNT sau đó đã phải yêu cầu Bộ Tài Môi tìm phương án khác thay thế!

Sau Bình Thuận, tại Quảng Bình năm ngoái Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) đã gửi công văn xin UBND huyện Cảnh Dương cho đổ 2.500.000m³ nạo vét cảng than ra biển; và bảo sẽ lấy ý kiến người dân các thôn xã, thông qua Mặt trận Tổ quốc. Không biết ai ý kiến ý cò gì hay ho mà giờ UBND tỉnh Quảng Bình đã chấp thuận phương án nhấn chìm 2,5 triệu m3 đất, cát thải ra vùng biển Hòn La, Quảng Trạch.
Nhà máy nhiệt điện
Dự án nhiệt điện Quảng Trạch I được làm bằng công nghệ đốt than truyền thống siêu tới hạn, vốn đầu tư khoảng 27.000 tỉ đồng. Như theo dự kiến, tổ máy số 1 sẽ chạy vào 2021.

Theo đó, tại quyết định số 3321, phê duyệt báo cáo đánh giá tác động môi trường dự án cơ sở hạ tầng thuộc TT điện lực Quảng Trạch, do Thứ trưởng Bộ TN&MT, ông Võ Tuấn Nhân vừa ký. Cho phép nhận chìm vật chất nạo vét trong quá trình thi công xây dựng, vận hành dự án vào đúng vị trí được cơ quan có thẩm quyền chấp thuận và cấp phép.
Hệ sinh thái biển
Quảng Trạch, Quảng Bình cũng chính là nơi chịu ảnh hưởng nặng nề nhất của Formosa. Còn nhớ khi đền bù thiệt hại, có nhiều ngư dân đã cuơng quyết không chịu nhận tiền, mà chỉ muốn biển sạch để đi lưới! Hệ sinh thái biển liệu đã phục hồi sau thảm họa Formosa chưa, còn chưa rõ luôn!

Theo các khảo sát độc lập của các nhà khoa học, vùng biển Hòn La có hệ sinh thái đa dạng và rất nhạy cảm. Đặc biệt là hệ sinh thái san hô với nhiều loài san hô, rong biển và cá quý hiếm. Đồng thời, khu vực Hoành Sơn xung quanh nhà máy có các loài chim nằm trong Sách đỏ Việt Nam và quý hiếm như khướu mun, chòe lửa, bói cá, họa mi...vv.

Giữ liệu lấy từ Hương Trà

Biệt phủ thiếu tướng quân đội - Hoàng Kiền

Số tiền khổng lồ mà các tướng quân đội VN như Hoàng Kiền có được chỉ có từ tiền thuế, tiền ăn chặn của lính nghĩa vụ hoặc tiện nhận được từ Trung Quốc bằng việc bán nước.
Biệt phủ tướng Hoàng Kiên - Bảo tàng đồng quê
Hoàng Kiền là tướng Tư lệnh Binh chủng Công binh nổi lên được dân VN biết được từ việc mạt sát tướng Lê Mã Lương và cuốn sách “Gạc Ma – Vòng tròn bất tử” do tướng Mã Lương chủ biên. Liệu ông ta có nhận được tiền bán nước từ Trung Quốc không mà cứ động đến TQ là ông ta mạt sát những người động đến TQ. Số tiền khủng đó thực sự đến từ đâu, chắc ngoài số tiền xây biệt phủ còn có số tiền cực khủng khác mà mọi người không thể biết được.

Căn biệt phủ trị giá hàng trăm tỉ đồng của tướng Kiền được núp bóng dưới "Bảo tàng đồng quê" để nói lên sự huyênh hoang, trơ tráo, xem dư luận chả ra gì với cái gọi mình là cán bộ cộng sản cao cấp, quyền lực và tiền bạc thừa đủ để tiêu diệt bất cứ người dân VN nào đám lên tiếng. Ai cũng đã hiểu ở VN làm gì có pháp luật, mà chỉ còn luật rừng, luật rừng chỉ nằm ở những kẻ mạnh như quan chức CS cầm quyền có cả tiền bạc lẫn quyền lực.

Sự hoành tráng của căn biệt thự với ngà voi, đầu bò tót, tượng và nội thất gỗ quý rừng tự nhiên chạm trổ cầu kỳ… phô trương sự giàu có của phong cách đại gia như thời kỳ phong kiến.
 Biệt phủ tướng Hoàng Kiên - Bảo tàng đồng quê
Một cán bộ quân đội biết rõ chân tướng Hoàng Kiền rất bức xúc, vừa gửi đăng bài viết dưới đây:
—–
Khu văn hóa tâm linh hoành tráng của Trung tướng quân đội - Hữu Ước

PHÁT HIỆN CHẤN ĐỘNG: Thiếu tướng về hưu Hoàng Kiền – Tề Thiên Đại Thánh hóa thân!

Mấy hôm nay thiên hạ tròn mắt ngạc nhiên bàn tán rầm rầm vì phát hiện ông thiếu tướng Hoàng Kiền có tài ngang Tề Thiên Đại Thánh!

Không có tài sao khi chỉ là một thiếu tướng èng èng nghỉ hưu mà bỗng biến hóa ra cả tòa “bảo tàng đồng quê” cho tới phủ đệ, nhà vườn?!

Thiên hạ lao xao phán: Cuối cùng thì ông tướng “anh hùng mà không mấy ai biết” cũng lộ mặt tham nhũng. Không tham nhũng quyền lực thì cũng tham nhũng tiền bạc, vì dưới dạng nào thì tiền bạc cũng không thể từ trên trời rơi xuống. Cũng chưa nghe tướng Hoàng Kiền chạy xe ôm hay buôn chổi đót bao giờ!

Biệt phủ tướng Hoàng Kiên - Bảo tàng đồng quê
“Bảo tàng”, biệt phủ, nhà vườn xa hoa rực rỡ ấy, tất cũng từ những đồng tiền mồ hôi xương máu của nhân dân chắt chiu gom góp cho quân đội nuôi quân đánh giặc, rồi biến hóa ra thế mà thôi!
Biệt phủ tướng Hoàng Kiên - Bảo tàng đồng quê
Có tật, giật mình nên tướng Kiền tức khắc đăng đàn giống Thiên Bồng Nguyên Súy Trư Ngộ Năng bỗng nhiên tự thú với sư phụ, sư huynh về nguồn gốc và lý do có mấy lạng bạc vẫn dấu trong tai(!)

Sau một hồi biện hộ hằm bà lằng về những cái “lý” cho biệt phủ và những công trình kia. Để thêm điểm tựa cho sự “chính danh” cái “Bảo tàng” của riêng rất hoành tráng đó, ông Kiền đã tự tin cho thiên hạ biết khi làm “bảo tàng” cho mình, ông đã báo cáo Bộ trưởng Quốc phòng rồi!?

Tưởng báo cáo Bộ trưởng nào, hóa ra là báo cáo ông “đại tướng tâm tư” vốn nổi tiếng với câu nói đầy hoan hỷ bên hành lang QH.

Khi được hỏi về tình hình nóng bỏng ở Biển Đông, ông lại phấn khởi kể về sự “trọng thị” tuyệt vời mà “bạn” đã giành cho ông và tùy tùng hơn 20 tướng tá trong chuyến thăm hữu nghị vừa qua. Rồi ông mới nói: ở Trường Sa, “bạn” xây, ta cũng xây. Đều là xây để phục vụ đời sống bộ đội và cứu hộ ngư dân đánh cá!

Đó là lời ông đại tướng nói về việc giặc đang ồ ạt bồi lấn trái phép các đảo đá chúng cưỡng chiếm trái phép của ta để biến thành cứ điểm quân sự, có sân bay, ra đa, tên lửa chĩa vào đất ta!

Các nhà báo không tin nổi vào tai mình, trố mắt ngạc nhiên. Độc giả đọc tin thì bàng hoàng lo lắng, cứ ngỡ mình mơ chưa tỉnh. Còn ông Bộ trưởng QP trả lời báo chí xong, lại xoa tay sảng khoái mỉm cười!

Chuyện “bạn” và “ta” ở Trường Sa là vậy. Còn chuyện cuộc sống cá nhân và cấp độ giàu sang hay nghèo túng của cha con ông Bộ trưởng khét tiếng kia, ta ko cần phải nói ngược hay cãi xuôi thì toàn quân, toàn dân, chẳng ai lạ!

Cha ông ta đã đúc kết: “Ngưu tầm ngưu. Mã tầm mã”. “Giấy không gói được lửa”. Lời bao biện hào nhoáng không thể che dấu bản chất biệt phủ, bảo tàng riêng, nhà thờ họ hoành tráng xa hoa.
Biệt phủ tướng Hoàng Kiên - Bảo tàng đồng quê
Than ôi, lại thương các tướng lĩnh thời cụ Hồ, bác Giáp! Suốt đời cầm quân xông pha trận mạc. Máu chảy đầu rơi, tơi bời lửa khói mà đa số chỉ có căn hộ tập thể nhà nước cho mượn hay chỉ mái nhà nhỏ đơn sơ. Thu nhập của thế hệ “tướng vô tư” khác thu nhập của thế hệ “tướng tâm tư” ở chỗ chỉ vừa đủ đưa vợ nuôi con ăn học. Dẫu thời ấy đồng lương tướng so với mặt bằng xã hội cũng là cao rất nhiều. Nhưng, dù có phép quảng đại thần thông cũng không thể đẻ ra biệt phủ, nhà vườn, lầu cao, biển sáng, vàng son rực rỡ như các “tướng tâm tư” của Phùng tướng quân thời buổi bây giờ!

Muốn đặt câu hỏi: Đồng lương chỉ có vậy, mà sao các “tướng tâm tư” nhà ta như tướng Hoàng Kiền lại có tài hóa phép như Tề Thiên Đại Thánh ra nhiều tài sản kinh hoàng thế nhỉ?!

Hỏi, cũng đành tự trả lời: Nếu ko tham nhũng, tham ô thì nhất định các chuyện biến hóa thần thông trong truyện Tây Du là có thật!?

Chao ôi! Thiếu tướng Hoàng Kiền ơi!